Tìm kiếm:

Số truy cập: 12140287

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Tiêu gì cho thời gian để sống (Tản văn của Hoàng Việt Hằng- NXB Trẻ)

- Mưa dắt ngang chiều (thơ Lâm Bằng, NXB Hội nhà văn)

- Nổi sóng (thơ Vi Quốc Hiệp, NXB Hội nhà văn)

- Người không nhớ tôi sao (Tiểu thuyết của Tiểu Châu - NXB Lao động)

- Ly cafe tháng 12 (tản văn của Tuấn Anh, NXb Hội nhà văn)

- Chiếc nhẫn đính hôn (truyện và kí của Phạm Thành Long, NXB Thanh niên)

- Gửi người xa (thơ của Thương Giang, NXb Công an nhân dân)

- Nỗi buồn phalê (thơ của Trương Nam Chi, NXb Hội nhà văn)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Văn học thiếu nhi


LẮNG NGHE TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG

 

 

Lê  Phương Liên 

LẮNG NGHE TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG 

 


 

Khi những làn gió heo may thổi đến khu nhà cao tầng này,đứng chơi vơi giữa bầu trời mùa thu xanh ngắt, nhìn về xa xa bóng cây cối của một làng quê ,tôi đợi chờ, lắng nghe và đợi chờ…Vâng, tôi đang chờ nghe tiếng trống trường vang lên.

 

Khi người ta không còn bé, khi người ta không còn là cô bé Sáu tuổi nữa, mà là một người già Sáu mươi tuổi,sao lại mong chờ được nghe thấy tiếng trống trường như thế. Nhất là ở nơi này, một khu đô thị mới xây dựng,trường mới chưa nhìn thấy mà những ngôi trường làng xưa ở xa quá, khuất sau những chòm xóm nhấp nhô nhà mới…Thế mà mùa thu vẫn lững thứng đến dịu dàng day dứt trong nắng trong và gió mát, lòng khao khát được nghe thấy tiếng trống trường vang lên vào ngày thu khai giảng lại càng náo nức trong lòng.

 

Ngày xưa khi tôi bé tí và chưa biết chữ, nhìn vào những tờ báo trên tay của người lớn với những dòng chữ tròn tròn sao mà tôi thèm biết chữ, thèm được đi học vô cùng.Vốn con nhà nghèo, chẳng mấy khi được mẹ mua cho cái bút chì mới, toàn là bút chì cũ , người ta dùng cùn đem cho thế mà đến khi được cầm bút chì viết được chữ o đầu tiên không méo,mà lại “như quả trứng gà” lòng mình thấy tưng bừng sung sướng lắm…Rồi đến lúc biết đi mua mực viên để pha mực tím viết, lại càng thấy mình ra dáng hơn.Pha mực làm sao cho mầu mực tím ánh lên trên những dòng chữ của mình mới cảm thấy hay hay.Ngày chiến tranh, máy bay Mỹ ném bom Hà Nội, học trò thủa ấy phải đi sơ tán, học ở những xóm làng xa , khi đi học không chỉ có đeo túi sách vở mà còn phải đội mũ rơm để tránh bom bi,học ở những lớp học xung quanh là lũy đất, dưới chân là giao thông hào…học không phải chỉ có cầm bút viết , cầm sách đọc mà còn học biết tết sợi rơm thành mũ, học cầm cuốc cầm xẻng đào hào , đắp lũy…Và, các bạn ơi, có biết không, ngày ấy học trò pha mực còn cho thêm nước hoa dành dành thành một thứ mực hay lắm, độc đáo lắm, nên nhiều trang nhật ký 40 , 50 năm đã qua vẫn còn tươi mầu chữ đấy.

 

Đây là những dòng chữ viết vào mùa thu năm 1970: “…Chao ơi, đã lâu lắm rồi, đã bốn năm nay Hà Nội mới lại mở trường.Các em ơi, các em đi học đấy à. Em lên toa tầu điện đầu tiên đi, toa có treo băng đỏ “Toa phục vụ học sinh” đấy. Các em lên tầu điện thì đừng tranh nhau chỗ ngồi nhé.Vì chúng mình là “đồng bào” chung một mẹ Âu Cơ mà.Em bé ơi, em đang đi đến trường đấy ư? Bốn năm trước đây em mới bi bô ngồi sau xe đạp của mẹ đi sơ tán.Và hát “bé bé bằng bông”. Bây giờ đến ngày chiến thắng rồi, em lại về phố đông nhé.Thế là năm nay em học lớp một rồi chóng quá nhỉ.Em ơi, em đang xách túi tung tăng, bàn tay bé xíu của em cũng đang cố gắng ôm cho gọn lọ mực và theo bước chân đi những giọt mực tím sẽ ứa ra, trên kẽ tay của em cũng dính những giọt mực tím như chị năm nào, cũng chập chững bước vào ngôi trường tiểu học phố Lý Thái Tổ xưa.Em bé ơi, từ nay em được học những ngôi trường cao và rộng nhé,khỏi phải học dưới những mái nhà lợp rạ và ẩm vì những trận mưa, khỏi phải chen chúc nhau tránh những chỗ dột, khỏi phải bỏ dở bài học chạy ra hầm trú ẩn…Các em bé ơi, các em đang nắm tay nhau tung tăng dạo bước trên vỉa hè kia,tiếng trống trường đã vang lên rồi kia,sao các em chạy à,chạy nhanh kìa, ô hồi trống còn dài mà, còn thong thả chưa dồn dập, cánh cổng trường còn đang mở rộng đón các em đó mà…Tiếng trống nghe sướng quá các em có thích không. Bốn năm nay Hà Nội mới lại có tiếng trống trường, mới lại có bóng áo trắng khăn quành đỏ phấp phới trên vỉa hè đây …”

 

  Trang viết xưa đã khép lại trong ký ức.Gió thời gian đã thổi qua hàng chục năm , hàng trăm năm, và cả nghìn năm rồi, nhưng mùa thu đến Hà Nội hình như vẫn thế.Nơi tôi ở đây gần nơi xa xưa bậc danh sư Chu Văn An mở trường dạy học. Tương truyền rằng có hai học trò thủy thần đã vâng lời thầy cứu dân chúng khỏi nạn hạn hán bằng cách dùng nghiên mực của mình làm ra một trận mưa kỳ lạ.Ngày xưa là thế, đi học là để học làm việc nhân nghĩa, chắc ngày nay cũng vẫn thế…Bởi tôi đã nghe văng vẳng trong gió mùa thu có tiếng trống trường. Phải rồi tiếng trống từ xa đang vọng về bên tôi, từ tốn đĩnh đạc và thanh bình. Nó không phải là tiếng trống dồn dập hốt hoảng của đất nước khi có nạn, nó cũng không phải là tiếng trống đùa nghịch rộn ràng của trò múa sư tử rằm tháng tám ,tiếng trống khai trường vừa tưng bừng vừa trang trọng càng ngày càng nghe rõ mồn một giữa bầu trời thu. Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu ,bởi đến mùa thu những ngôi trường hàng trăm năm tuổi bỗng trở nên trẻ lại , bồi hồi rung động mở rộng cánh cổng đón bước chân trẻ nhỏ lớp một lần đầu tiên đến trường .

 

Trong gió  thu này, tôi nghe tiếng trống trường mới lắm, chắc là  có một ngôi trường mới vừa mới sinh ra trên một khu vườn ngàn tuổi.Ước gì tôi có thể chạy như bay đến ngôi trường ấy, như một cô bé học trò lớp một.

                                                          Kỷ niệm Thăng Long ngàn tuổi

                                                                     2010

                                                                   L. P. L

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Văn học thiếu nhi ::
  •   “MAI SA ĐI HỌC” - Truyện thiếu nhi của Pha Lê:
  •   BÉ MÂY- chương 1
  •   Mũi Tên Đen- Phần 2, Chương II
  •   Bé Mây, chương 2- truyện thiếu nhi của Ngọc Châu
  •   Bé Mây, chương 2- truyện thiếu nhi của Ngọc Châu
  •   DÒNG NƯỚC XOÁY - Truyện thiếu nhi của Pha Lê
  •   CHIẾC KHĂN CỦA NỘI -Truyện thiếu nhi của Pha Lê
  •   Bé Mây - truyện dài thiếu nhi của Ngọc Châu
  •   BÉ MÂY- chương 4: Tam Muội Lửa
  •   TÍ TỒ VÀ CÔ GIÁO VY - Truyện thiếu nhi Pha Lê
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net