Tìm kiếm:

Số truy cập: 11107006

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Mỗi nhà văn một chuyện lạ (Phạm Khải - NXB Dân Trí)

- Chạm vào nỗi nhớ (thơ Trần Bá Giao - NXB Hội nhà văn)

- Ánh sáng (thơ Trương Trung Phát - NXB Hội nhà văn)

- Loa kèn trắng đợi anh (Tản văn của Diệu Thu, NXB Văn học)

- Từ hầm lò Mông Dương đến nóc nhà thế giới Tây Tạng (Huỳnh Dũng Nhân - Đỗ Doãn Hoàng, NXB Thông tấn)

- Người thứ ba (Thơ Đinh Thị Hường, NXB Hội nhà văn)

- Tĩnh thì sáng (Thơ Đỗ Trọng Khơi, NXB Hội nhà văn)

- Trường Sa ơi Trường Sa (Thơ Lưu Thị Bạch Liễu- NXB ĐH Thái Nguyên)

- Và đàn bà (Tạp văn của Bùi Thanh Minh - NXB Quân đội nhân dân)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Văn học thiếu nhi


Chùm truyện ngắn viết cho Thiếu nhi của TRẦN HOÀNG VY.

 

Chùm truyện ngắn viết cho Thiếu nhi của TRẦN HOÀNG VY.

 

PHÙ THỦY GIẤY…

 

*Trần Hoàng Vy.

 

I.

     Thằng Sinh thấy buồn ngủ, nó ngáp liền mấy cái muốn trẹo cả quai hàm, nhìn bài tập làm văn viết nháp, xóa sửa hàng mấy chục lần mà nó muốn khóc…

     Lại xé “roạt”, vo tròn, và thả xuống dưới bàn. Hai chân nó di di, chà qua chà lại những tờ giấy bị vo tròn đến nóng ran, tội nghiệp.

 

     Bài tập làm văn mà cô giáo cho có tựa đề: “ Em hãy tả cây chuối ở sau vườn nhà em”. Chuối thì nó đã ăn nhiều rồi, nhưng cây chuối tròn méo ra sao thì nó và hầu hết đám bạn chung lớp của nó đều chưa…từng thấy! Bởi lẽ, nó là dân thành phố…đến ba đời, nhà ở tít tầng sáu của chung cư. Nó cũng chưa bao giờ được về vùng quê, bởi ba mẹ nó bận liên tục, không có thời gian rảnh để đưa nó đi chơi. Thực ra thì nó cũng đã theo ba mẹ ra biển Vũng Tàu, biển Nha trang vài lần, và mấy lần lên Đà Lạt. Nó biết cây dừa, cây thông và rất nhiều loại hoa còn cây chuối thì đành chịu, ngặt nổi chưa kịp hỏi cô, thì cô có điện thoại. Nghe điện thoại xong, cô gửi lớp cho thầy giáo lớp bên coi dùm và hớt hải về nhà. Cả lớp nó ngồi tưởng tượng ra cây chuối để tả và kết quả là giấy nháp bị xé bỏ…trắng xóa cả nền lớp học.

 

                                  - Này, này cây chuối hình thù ra sao? Có giống với cây…dừa hông tụi bây? Thằng Sinh quay qua một đứa bạn hỏi.

                                  - Hỏng giống cây dừa, nhưng lá nó to…to như lá bàng!

                                  - Cây chuối có cành không? Một đứa khác thì thào.

                                  - Cây chuối thân mềm, lá như…như lá cờ! Hoa chuối đỏ tươi. Quả có …nãi. Con Lam ra vẽ hiểu biết, nói to cho cả lớp nghe.

     Vừa lúc chuông hết giờ reo vang “ Reng…reng…reng…”, cả lớp thở phào nhẹ nhõm, thì thầy giáo lớp bên bước sang nói lớn: “ Các em chú ý, bài tập làm văn làm chưa xong, các em về nhà làm tiếp, mai mang nộp cho cô. Các em rõ chưa?”. Cả lớp đồng thanh hô lớn : “ Chúng em rõ ạ…”.

 

     Chiếc đồng hồ treo trên tường thong thả gõ chín tiếng, Thằng Sinh định sang phòng ba mẹ nó để hỏi về cây chuối, nhưng hai mắt nó đã díp lại…

 

II.

     Cái hình ảnh mờ mờ, ảo ảo cứ chờn vờn trước mặt thằng Sinh, lúc thì trắng tinh như tờ giấy A4, khi thì mờ đục lờ nhờ trắng như xấp giấy kẻ ngang, lại thoang thoảng như có mùi thơm. “Quái quỹ, cái gì thế này?..”, thằng Sinh vừa dụi mắt, vừa càu nhàu.

                                       - Hi hi, lão là phù thủy…Giấy đây, chú mày không nhận ra sao?

 

                                       - Phù thủy Giấy? Thằng Sinh mở to mắt ra nhìn.

     Cái hình thù trước mắt Sinh đã rõ dần. Một ông lão kỳ dị được hình thành bằng vô số các mảnh giấy với đủ màu sắc, phía sau lưng lão dường như ẩn hiện những rừng cây bị đốn chặt nham nhỡ. Từ mình lão bốc ra mùi hương bí ẩn. Thằng Sinh có cảm tưởng như mùi nhựa thông hay tinh dầu bạc hà, khuynh diệp gì đó…

 

                                        - Ông…Ông…đến đây làm gì, tôi…tôi mét ba tôi…Thằng Sinh ấp úng hỏi.

                                        - Chú bé đừng sợ…Lão đến đây chỉ để…thu gom giấy. Đấy, giấy chú bé bỏ đầy dưới chân ấy…Ông lão xua tay nói và chỉ dưới chân thằng Sinh.

     Cả tập vở dày một trăm trang, thằng Sinh xé bỏ hơn phân nửa!

      Nó nhìn lom lom lão phù thủy Giấy, đúng là…giấy thật, chắc có lẽ cũng như Hổ…giấy, chẳng làm hại ai cả. Thằng Sinh thầm nghĩ.

                                    - Hà hà! Chú bé đừng lầm tưởng ta…chẳng làm được gì cả nhé. Chú có biết sức mạnh và pháp thuật của ta có được là từ hàng vạn khu rừng mà ra không? Lão phù thủy lên tiếng như…đi guốc trong bụng thằng Sinh.

 

                                     - Cái đó…thì…thì…Thằng Sinh ấp úng…

                                     - Để làm ra giấy, chú có biết người ta phải trồng ra bao nhiêu cây gỗ không? Lão phù thủy đưa cái mảnh giấy rách tướp lên, hươ hươ trước mặt Sinh.

     Thằng Sinh bỗng thấy người nhẹ hẩng, rồi nó bay lên…đến một nhà máy khổng lồ, từng cổ máy kỳ lạ đang xẻ, cưa, nghiền thành bột từng khúc gỗ tròn. Những bác công nhân hối hả, vận hành các xe cẩu nâng lên hạ xuống từng cây gỗ. Chưa kịp hỏi gì, một cơn gió bỗng tạt đến, hất thằng Sinh vào cái miệng phểu khổng lồ, nơi có những dòng bột gỗ đang tuôn vào cái bể lắng to gần bằng cái sân bóng đá. Thằng Sinh nhắm tịt hai mắt, miệng hét lên: “ Cứu! Cứu với…ba mẹ ơi!..”.

 

III.

     Chẳng có ai đến cứu thằng Sinh, nó cũng chẳng…chết, nhưng hình như nó đã bị biến thành một hạt bụi gỗ, trộn lẫn, lăn tròn cùng tỷ tỷ những hạt bột gỗ khác. Ở trong đám bột gỗ, lại có sự phân chia của hai nhóm: Nhóm cây lá kim, tức những cây gỗ mềm như Vân sam, Linh sam, Thông…và nhóm cây lá rộng, tức cây gỗ cứng như Sồi, Dương, Cánh lò, Bạch đàn v.v…Thằng Sinh đã lờ mờ hiểu ra …ích lợi và giá trị của Giấy và bài học của lão phù thủy Giấy : Để có tờ giấy, con người phải đốn hạ nhiều cây rừng và phải tốn bao nhiêu là công sức. Nếu không đốn hạ những cây rừng, con người phải tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc để trồng nên những khu rừng nguyên liệu…Thằng Sinh muốn tìm lão phù thủy Giấy để…xin lỗi, thì hàng nghìn tia nước bỗng bắn vào đám bột giấy trong đó có nó. Thằng Sinh có cảm giác nó bị khuấy đều, đảo lộn, nổi lên, lắng xuống và nó ngất đi…

     Thằng Sinh trở thành một tờ giấy vẽ trắng tinh trên bàn của một cô bé, với cái mũi lúc nào cũng chun chun khó chịu. Cô bé vẽ trên mình nó không biết là thứ gì, mà chốc chốc lại lấy cái gôm, tẩy mạnh lên người nó, nhột quá nhưng thằng Sinh không thể cười được, nên tờ giất cứ phát ra tiếng “sột, sột!”. Dường như cục gôm không tẩy hết các nét vẽ sai, cô bé lại chun mũi thở…khì khì, rồi lục cặp lôi ra lưỡi dao lam mỏng tang, bén ngót. Thằng Sinh thấy người…nổi da gà, khi cô bé, lấy lưỡi lam nạo các nét sai như người ta nạo…dừa. Vừa nhột, vừa đau đến tận óc, thằng Sinh dãy giụa và…rơi xuống nền nhà. Cô bé cúi xuống nhặt lên, và không hiểu sao lại mang cả tờ giấy quẳng vào giỏ rác. Cái nắp giỏ rác ập xuống đánh sầm. Cả một quảng không đen tối và hôi hám ụp lên người Sinh. Phen này thì... “Đứt bóng”, thằng Sinh than thầm…

 

IV.

     Trong  giỏ rác thằng Sinh gặp một cái vỏ chuối, nó bỗng nhớ đến bài tập làm văn cô giáo cho mà đến giờ nó vẫn chưa làm xong. Nó lân la đến gần và hỏi cái vỏ chuối về…hình dáng của cây chuối. Cái vỏ chuối khóc hu hu nói: “ Em quê ở…Long Khánh, em cũng không rõ…ba mẹ em hình dạng như thế nào, vì em bị người ta…chặt lúc còn rất bé, để em mau chín, người ta ủ em vào “khí đá” và giờ thì em…như thế này đây! Hu, hu…”.

 

     Chưa kịp dỗ dành cái…vỏ chuối, thằng Sinh đã bị người ta nhặt ra, quẳng vào một cái giỏ khác với rất nhiều tờ giấy…hôi rình khác. “Mình bị đưa đi “tái chế”…”, một tờ giấy trên mình in sặc sỡ, nói.

     Vậy là thằng Sinh thêm một lần “phiêu lưu ký” qua vương quốc…giấy vụn để tái chế thành những tờ giấy mới, thay thế cái công đoạn chế biến giấy từ các cây gỗ trong thiên nhiên. Nó bỗng nhớ đến lão phù thủy Giấy, người có thể đưa nó từ thế giới giấy trở lại thế giới của con người. Nó há miệng hét to: “Ông phù thủy Giấy ơi! Cứu cháu với…”

 

V.

                                        - He, he…đã biết thế nào là phù thủy Giấy rồi chứ? Lão phù thủy giấy bây giờ đã biến thành một con bướm trắng, với hai cái mặt trăng màu xanh cực lớn trên hai cánh bướm.

                                        - Hu, hu…cháu đã biết rồi ạ! Cháu xin lỗi ông, từ nay cháu xin chừa…Thằng Sinh hai tay quẹt nước mắt, miệng mếu máo.

                                        - Xin chừa cái gì? Phù thủy Giấy cười cười hỏi lại.

                                        - Dạ, dạ…chừa xé giấy và bỏ giấy bừa bãi ạ!

                                        - Tốt! Thế còn bài tập làm văn? Phù thủy Giấy gật gù.

                                        - Cháu! Cháu…Thằng Sinh gãi tai, ấp úng.

     Lão phù thủy xòe đôi cánh ra, miệng nói : “ xem Clip này! Rừng chuối ở đèo Mẹ Bồng con Long Khánh đây…”.

-         ! ?

 

                                         - Ủa, ủa…Rừng chuối bị người ta đốn mất tiêu rồi, quay lại! quay lại Clip khác…Phù thủy Giấy la lên.

                                         - Đây, đây rồi! Clip rừng chuối ở chân núi Bà Đen Tây Ninh đây! Nhìn cho kỹ nhé? He, he…

      Thằng Sinh hai mắt tròn xoe, nó được xem cận cảnh những thân chuối xanh mướt, những tàu lá chuối…bắp chuối, buồng chuối…

                                          - Ông ơi! Còn cây…cây lúa nữa, nhìn trên Tivi, trông giống với …lá sả, hoặc cỏ tranh gì đấy..có đúng không ông? Thằng Sinh bỗng chuyển giọng lễ phép, nhỏ nhẹ đến…đáng yêu.

                                           - Trời ạ! Cháu tôi!? Phù thủy Giấy hai tay ôm đầu than thở.

      Thêm một Clip về cây cỏ tranh, cây sả, cây lúa được chiếu trên hai cánh của phù thủy Giấy để thằng Sinh quan sát và …nói chuyện với thiên nhiên.

                                            - Ông ơi! Ngày mai, ngày mốt ông đến nữa nhé. Cháu muốn…gần gũi, hòa nhập và đối thoại với thiên nhiên lắm, vậy mà chẳng có ai tạo điều kiện cho cháu cả. Ông tốt lắm! Cháu cám ơn ông nhiều lắm…

      Phù thủy Giấy hai mắt đỏ hoe, chép miệng “tội nghiệp, tội nghiệp” liên tục. Lão đập cánh bay vụt ra cửa sổ, hai cánh kéo theo một vệt sáng trong màu đêm. Thằng Sinh nghe văng vẳng những lời phù thủy Giấy vọng lại: “ Chúc cháu học giỏi! Nhất định ông sẽ trở lại…trở lại…”.

 

Tây Ninh, tháng 4/2010.

T. H. V

 

 

 

 

 

BỨC MẬT THƯ TRÊN LÁ.

 

*Trần Hoàng Vy.

 

     Hè năm nay, ba mẹ của Tí Đô đã có một quyết định…dũng cảm và sáng suốt! Ngưng mọi chuyện học thêm, học bớt của Tí Đô, cho Tí Đô được về quê ngoại chơi một tháng, gọi là để con…xả xì-trét, tránh bớt cái chật chội, ồn ào của khu chung cư, đi ra đi vào chỉ gặp…tường, người và xe cộ!

     Chín năm rồi, đây là lần đầu tiên Tí Đô biết đến một vùng quê mà mẹ nó thường hay nhắc đến và kể cho nó nghe mỗi khi mẹ nằm mơ thấy bà ngoại.

 

     Mọi thứ đều lạ lẫm với Tí Đô, trừ vợ chồng cậu Út! Nó đã gặp vài lần khi cậu mợ lên thành phố. Nhà cậu Út nằm sâu trong ruộng, phải qua hai con kênh và mấy cánh đồng mới tới nơi. Khoảng cách từ lộ lớn vào đâu chừng hai cây số. Một lần qua cái cầu nhỏ làm bằng sắt, mẹ nó nói, ngày xưa muốn qua phải đi bằng…cầu khỉ, chênh vênh, lắt lẻo chứ không như bây giờ có cầu sắt bắt qua, lần qua kênh thứ hai, phải đi nhờ xuồng của người dân đi ruộng. Còn lại là lội bộ, giày dép xách trên tay, men theo bờ đê, đầy cỏ may và cây sim mua, bông tím ngăn ngắt (Ấy là Tí Đô hỏi mẹ, mới biết tên của cây sim mua), có chỗ đọng những vũng lầy, phân trâu bò khô cong, như những vốc bùn ném bừa bãi. Cảm giác rùng mình, sờ sợ cứ khiến Tí Đô nắm chặt tay mẹ như một chú bé mới lên bốn, lên năm…

 

     Nhà cậu mợ là một ngôi nhà ngói cổ cất theo lối chữ đinh, có sân gạch tàu phía trước, chung quanh um tùm cây cối và hoa kiểng. Người…bạn đầu tiên Tí Đô gặp và làm quen là Tí Ù, con của cậu mợ, nhỏ hơn Tí Đô một tuổi…mấy tháng gì đó. Một cậu bé mập tròn, lùn, da đen nhẻm, trông giống củ khoai lang, nhưng lém lĩnh và vui tính. Mới gặp mặt, nó đã rũ Tí Đô ra sau rạch bơi thi với nó. Tí Đô thầm nghĩ: “Ở thành phố, mình cũng là kiện tướng môn bơi lội ở trường. Hãy đợi đấy…chú em!”.

Câu chuyện thứ nhất bơi qua con kênh “đĩa vắt” và chén cá bó bùn… nướng!

     Trọng tài của cuộc thi bơi qua kênh là Tí sún và Mèn Mén (một con bé nước da bánh mật, đôi mắt to, cột tóc đuôi ngựa nhỏng nhảnh, hay cải và cũng hay khóc nhè, còn Tí sún với hàng tiền đạo “hy sinh” ba “lính răng”! Nhìn nó là mắc cười liền, hi, hi… ).

 

     Cố làm ra vẽ… không có gì và chỉ là chuyện nhỏ, nhưng Tí Đô, cứ thấy gai gai ở sống lưng. Nhìn bờ kênh nhảo nhoẹt, bùn đen đặc quánh, nó cứ ơn ớn thế nào. Nhưng Mèn Mén đã hô…hai rưỡi rồi ba! Tí Ù đã nhảy đùng xuống dòng nước kênh tung bọt. Tí Đô chụm hai chân, búng mình “đúng bài” ở trường, vừa ngoi lên, đã thấy Tí Ù rướn mình cách nó hơn sải tay, Tí Đô vươn vai, hai tay quạt nước điệu nghệ. Tiếng Tí Sún hô to “ Cố lên! Cố lên” càng làm Tí Đô hứng chí, đang ngon trớn, Tí Đô nghe nhói ở cổ, rồi ở tay, ở bắp chân, chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Tí Đô nhìn ra phía trước đã thấy Tí Ù bơi đã gần bờ. Cố hết sức bình sinh, Tí Đô búng người lao tới. Hai bàn tay của hai đứa đều chạm bờ cùng một lúc, không có đồng hồ bấm giây, trọng tài Mèn Mén xử hai đứa “ một hòa” và cấm cải!

 

     Tí Đô đưa tay vuốt nước, nó phát hiện ra một vật mềm mềm, lạnh ẻo, máu rịn ra từ tay, từ cổ. Nó ôm cổ hét lên: “ Tao bị cá… cá lưỡi kiếm chém rồi!” “ Đâu? Đâu?”, Mèn Mén mở to mắt như muốn…lòi ra ngoài nhìn Tí Đô, và nó ôm bụng cười ngặt ngoẻo: “Đĩa cắn mà nói cá kiếm chém! Hi! Hi! Ha, ha…”. Tí Đô nắm lấy con đĩa kéo căng như miếng kẹo sing-gôm bị dính khi gỡ ra, khiến nó nhăn mặt vì đau. Tí Sún la lớn: “Để tao!”, nó xì ra một đống nước miếng trên tay, áp vào con đĩa, gỡ ra một cách nhẹ nhàng. Tí Đô nghĩ thầm trong bụng: “ Thằng này cũng…hay, mà nước miếng nó… hôi quá” gai ốc trên người Tí Đô bỗng nổi lên từng cục, nó sợ… vi trùng sâu răng…?

 

     Không biết nảy giờ, Tí Ù lặn hụp ở đâu, nó móc ra hai con cá tràu to bằng cổ tay, nói chiêu đãi dân “thành phố”, Tí Đô chưng hửng chưa biết Tí Ù chiêu đãi bằng cách gì, thì Mèn Mén đã khệ nệ ôm lại một đống bùn, tụi nó xúm lại bọc bùn lên hai con cá. Tí Sún chạy tìm cỏ và cây khô, Tí Ù vùi hai cục bùn vào đống lửa vừa mới nhúm lên. Mèn Mén chạy xuống xuồng tìm muối hột và ớt hiểm. Một thoáng sau, hai con cá đã được bóc ra bày trên lá chuối, trắng tươi và thơm phức. Đang đói bụng, cả bọn hè nhau vào, tay bốc, miệng nhai một cách ngon lành. Tí Đô lúc đầu, còn chần chừ, nhưng khi Tí Ù đưa cho một cái trứng vàng ươm và miếng cá, nó cũng chụp lấy và nhai ngầu nghiến. Tí Đô cảm thấy chưa có miếng cá và cái trứng cá nào mà nó ăn ngon như lúc này. Cám ơn thiên nhiên, cám ơn đồng quê đã cho nó một ngày đầu trên cả tuyệt vời!

 

Câu chuyện thứ hai và bí mật của những chiếc lá.

 

     Buổi sáng, cậu Út thường hay gọi Tí Đô và Tí Ù dậy sớm, cậu bắt hai đứa tập thể dục và đi một bài quyền do cậu dạy. Cậu nói để rèn sức khỏe và ý chí, sau đó, mỗi đứa đi một vòng quanh sân, xem xét những chậu hoa kiểng, báo cáo lại với cậu. Cây nào cần cắt tỉa vì quá…bờm xơm, cây nào sắp ra hoa, cây nào kết nụ, hoa có mùi hương gì đặc biệt và lá của các cây như thế nào? Cậu nói đó là…thăm sức khỏe cho cây, đồng thời luyện tập khả năng quan sát, óc suy luận. Tí Đô ậm à cho xong chuyện, nó không mặn mà với cây lá, vì nó thấy lá nào cũng có màu xanh như nhau. Cá biệt có lá màu nâu, đỏ hoặc lấm tấm vàng hay trắng, chẳng thấy gì đặc biệt.

 

                                     - Báo cáo Út! Cây, lá, hoa…đều bình thường. Hết! Tí Đô đứng nghiêm, chào theo kiểu Đội viên, trước mặt cậu Út.

                                     - Phải vậy hông? Cậu Út lẩm bẩm.

                                     - Dạ thưa Tía, theo quan sát của con thì có một số lá cây có vấn đề, cần phải…xem xét lại…

                                     - Tui có thấy gì đâu cà? Đến phiên Tí Đô lẩm bẩm.

                                     - Sao? Vấn đề như thế nào? Nói cho Tía rõ. Cậu Út khuyến khích Tí Ù.

 

                                      - Dạ lá cây ngọc lan bị …nổi như mụn cóc. Lá cây trầu bà như có ai…viết chữ trên đó.

                                      - À, ừa…đó là những dấu hiệu của cây bị bệnh mà thủ phạm là những chú sâu, rầy gây ra. Nhìn đó ta có thể biết được cách trị bệnh cho cây…

                                       - Vậy thì hồi nảy cháu cũng thấy một nhánh cây lá bị héo. Vậy là sao hả Út?

                                        - Đó là do cành cây bị sâu đục thân ăn từ bên trong. Cần phải tới xem gấp, không sẽ sang các cành khác…Cậu Út vừa giải thích, vừa nắm tay Tí Đô kéo đi.

 

     Tí Đô vừa theo cậu Út vừa phục cậu sát đất. Chỉ nhìn lá, cậu Út biết ngay ai là thủ phạm gây ra bệnh cho cây. Những chiếc lá đã bí mật và công khai lên tiếng.

Ngày thứ ba và câu chuyện tiếp theo.

 

     Hôm nay cả nhà cậu Út đi làm cỏ lúa từ rất sớm, dĩ nhiên là không thể vắng Tí Đô. Vừa ra tới ruộng, Tí Đô đã thấy Tí Sún và Mèn Mén, quần xăn lên tới háng, đang lội bì bỏm dưới đìa để xúc…rau hẹ và cắt rau nhút, tụi nhóc đưa tay chào nhau theo hình chữ V, xong việc ai người ấy làm. Tí Sún và Mèn Mén cố hái cho xong mớ rau nhút, kịp về nhà để thả trâu. Cái tuổi 9, 10 của tụi nó dường như sống nhiều ở ngoài ruộng đồng hơn là trong nhà, càng khiến Tí Đô thêm khâm phục bạn. Lội vòng vòng quanh mép ruộng, Tí Đô học được nhiều điều thú vị. Nhìn những hang hốc ở bờ ruộng, dưới sự hướng dẫn rành rẽ của Tí Ù, Tí Đô đã phân biệt được hang nào là hang ếch, hang nào của lũ cua, và hang nào của mấy chú… tí hay phá lúa. Tí Ù đã bắt được lưng giỏ vừa cua, vừa ếch và cả những con chuột đồng mập ú. Tí Đô muốn ôn lại bài học của cậu Út dạy, nó quan sát kỹ từng cái lá lúa, nó bập bẹ đọc và giải mã được những lá lúa bị rầy nâu, bị đạo ôn kể cả lùn xoắn lá. Mợ Út khen nó hết lời, bảo nó giống cậu và thông minh. Cái mũi của Tí Đô, khỏi nói, là cứ hểnh lên, trông rất mắc cười, còn Tí Ù thì cứ liếc nó liên tục. Có lẽ nó ganh tị với mình. Út Đô thầm nghĩ.

Câu chuyện cuối và bức mật thư trên lá.

     Cậu Út sai Tí Ù và Tí Đô đi thăm vườn sầu riêng để vài ngày nữa cậu mợ kêu công thu hoạch. Cậu phát cho mỗi đứa một cái mũ nhựa cứng, kiểu như mũ bảo hộ của các chú thợ điện, cậu cười cười nói: “ Để lỡ hai đứa ham chơi, hay ngủ gục, sầu riêng có rớt xuống không bị… chấn thương cái gáo dừa!”. Nghe nói sầu riêng là Tí Đô mê ngay, thuở giờ nó ăn sầu riêng cũng nhiều, nhưng cây sầu riêng tròn méo thế nào thì nó chưa từng thấy. Dọc đường đi, tụi nó gặp Tí Sún và Mèn Mén đang chơi đánh khăn với một đám nhóc xóm dưới. Tí Ù vẫy Mèn Mén và Tí Sún lại thì thầm chuyện gì đó, hai đứa gật đầu và ù té chạy. Tí Đô thắc mắc: “Sao mày không rủ tụi nó đi cho vui?”. “Rủ rồi, tụi nó có công chuyện một lát tới sau”, Tí Ù làm ra vẽ bí mật, hai mắt nó lại liếc liếc Tí Đô.

 

Vườn sầu riêng của cậu Út ước chừng trên một mẫu, cây trái sum suê, nhìn những trái sầu riêng màu vàng nhạt, đeo từ cành lên tới ngọn, Tí Đô có cảm tưởng như một bầy… nhím đang leo trèo đùa nghịch trên cây, mỗi lần bước tới một gốc cây, Tí Đô luôn đưa tay giữ lấy cái mũ đội đầu. Xui xẻo một trái nào đó rớt trúng đầu, nhẹ chắc cũng phải u đầu, chảy máu. Tí Ù mới đó đã biến mất tiêu. Kệ nó, mình xem những cái lá sầu riêng thử có điều gì hông? Tí Đô nghĩ bụng.

 

     Lá sầu riêng mới nhìn, thấy hơi giống với lá cây vú sữa. Mặt trên xanh bóng, mặt dưới như có một lớp nhung màu vàng nâu nhạt. Lá xạt xào, như reo vui vẫy gọi Tí Đô. Nó rón rén, săm soi từng chiếc lá. Góc vườn, trên một vài cái lá, nổi lên những vết ngoằn ngoèo, đây là dầu vết của sâu vẽ bùa, cậu Út đã dạy vậy. Những cái lá bị xén mép theo hình khuyết, có lá lủng lổ chổ, chắc chắn là có sâu róm, hay sâu xanh gì đó. Cần báo để cậu Út phun thuốc. Tí Đô sung sướng vì những khám phá của mình, nó ưởn ngực bước tiếp. Mùi sầu riêng bỗng dậy lên thơm… đặc biệt, có tiếng rì rầm. Tí Đô vểnh tai nghe: “ Có ăn trộm? Cái thằng Tí Ù mới đó mà đâu mất?..”, Tí Đô tính thầm trong bụng, nó ngồi xuống và nhẹ nhàng bò tới chỗ bụi cỏ hôi, nơi phát ra tiếng rì rầm. Hồi hộp, vạch lá cây nhìn và Tí Đô hét lên: “ Tụi…bây đồ mắc dịch! Làm tao cứ tưởng…”. Tí Ù, Tí Sún, Mèn Mén đang ngồi cạy vỏ sầu riêng để ăn. “Ăn không? Ngon Lắm!”, Mèn Mén đưa múi sầu riêng lên nhứ nhứ trước mặt Tí Đô.

                               - Không thèm! Tụi bây chơi xấu, tao…tao méc Út cho xem…Tí Đô làm ra vẽ hờn dỗi.

 

                                - Thôi mà! Dỡn chơi chớ bộ. Tí Ù xuống giọng.

                                - Không ăn, để tao…Tí Sún đưa tay giật múi sầu riêng trên tay Mèn Mén.

                                - Ê! Ê! Xí hụt, Mèn Mén, đưa tay ra sau lưng và ù chạy.

Tí Đô đứng dậy đuổi theo, tiếng Mèn Mén cười lanh lảnh, vang xa…

 

     Ngày mới đó mà trôi nhanh đã gần chiều. Nắng vàng nhạt buông trên những tàn cây lấp loáng như rây ngọc, Tí Ù hú gọi mọi người về. Với cái dáng của nhà…sinh vật học tương lai, Tí Đô ôm một đống lá với đủ những ký tự “mật mã” trên đó, mà cây lá muốn cho con người giải mã cùng với thiên nhiên, để biết và giúp cây lá phát triển cùng với con người. Nhìn vẽ mặt rạng rỡ của Tí Đô, Tí Ù khẻ hắng giọng, Mèn Mén liền kéo tay Út Đô, chỉ vào một khóm lá với những sợi tơ dày màu trắng lòng thòng. Hào hứng, Tí Đô gạt phăng mọi người. Tí Sún buột miệng la lớn: “ Coi…coi… chừng đó Tí Đô…”

     Hai bàn tay của Tí Đô đã chụp vào một chùm lá, kết như cái đèn lồng, và nó hét lên: “ Kiến! Kiến vàng…tụi mày ơi!.. Cứu tao…”. Hàng ngàn con kiến, hàng vạn con kiến, ào ra, khi cái tổ bị vỡ, bám đầy hai tay Út Đô, rớt vào đầu, vào mặt nó cay sè, Tí Ù lật đật nhào tới, hai tay phủi lia, phủi lịa cho Tí Đô, Tí Sún cởi tung áo, lao vào phụ phủi kiến. Mèn Mén mặt xanh như tàu lá, khóc rống lên: “ Hu hu! Tao về méc Cậu Út, tụi bây âm mưu…gạt Út Đô cho kiến cắn…Hu hu, híc híc…”

 

     May mà đám kiến vàng chỉ…cảnh cáo Út Đô có năm, sáu nhát gì đó nó vẫn bình yên vô sự, nhưng vẫn giả đò để Tí Ù, và Tí Sún thay phiên nhau cõng về nhà. Cho bỏ tật …hại người. Út Đô cười thầm khi Tí Ù lạch bạch kéo lê nó trên lưng…

 

                                                                                      Vàm Cỏ, tháng 6/ 2010.

 MIỀN GIÓ LÀNH.

 

            Nó sống ở một vùng ven biển, nơi nhìn ra chỉ thấy…biển, sóng và gió. Biển qua trí tưởng tượng của nó cũng giống như một lõm bầu trời phía trên đầu, hay gần gũi thân quen hơn là cái thuyền thúng, mà từ khi mở mắt chào đời cho đến nay, không ngày nào là nó không ngồi trên đó. Cả thế giới tuổi thơ của nó là chiếc thuyền thúng. Ngôi nhà của cha mẹ nó, tuyềnh toàng như một tổ quạ rách, chênh vênh trên một quả đồi cát trắng xóa, chỉ là…cõi tạm, cõi về, sau một ngày ra biển mệt nhọc bằng chiếc thuyền thúng, mẹ nó thường nói vậy!

             Sóng, đối với nó cũng…bình thường thôi! Dữ tợn, gầm gào giống cha nó. Có lúc êm đềm, mơn man, hiền dịu giống mẹ. Còn ngoài ra, sóng như cái nôi ru êm cho nó ngủ, là cái cầu bập bênh, cùng nó dập dềnh, tung hứng những lúc trời yên biển lặn…

 

              Chỉ có gió là luôn…độc ác! Rên rĩ, rít gào, như mụ phù thủy khó tính, khó nết. Sẵn sàng cay độc, tàn sát những gì trước mắt, cản trở mụ.

               Gió đã làm nó, thằng bé 6 tuổi một hôm xanh lè, xanh lét, người mềm oặt như tàu lá chuối. Mẹ nó đã đè nó xuống, cạo gió bằng một cái muỗng ăn canh, đến đỏ bầm cả da thịt. Mẹ nó nói “ Cạo cho hết gió độc!”

               Gió làm cho nó toét mắt, mắt lúc nào cũng nhòe nhoẹt dử ghèn. Gió thổi cát vào chén cơm bưng trên tay. Nó ghét gió kinh khủng! Nó mơ đến một miền gió lành, ở đấy gió luôn ngoan hiền, là bạn tốt với tất cả mọi người, thế nhưng…

 

                Một đêm, biển bỗng động ầm ì, gió rú rít từng cơn cuồng loạn, cả cái xóm chài nháo nhác, hỗn loạn như đàn kiến giữa bốn bề gió và nước. Nó đang nằm ngủ, gió bốc cả cái túp lều của gia đình nó, như người ta ném một cái bọc mũ trên cát.

                 Nó bất tỉnh mê man, không hay rằng cha mẹ nó, cũng đang bị một cái lưỡi gió khác, mà người ta gọi là lốc xoáy, hung tợn, mãnh liệt, nhấn chìm cái thuyền thúng vào tít tận cái lỗ đen của biển cả.

                  Gió ác độc, rách bươm, tơi tả, thốc tháo mọi ngõ ngách, mọi chuyện…

 

                                                                *          &        *

                  

                   Thằng bé được đưa vào một bệnh viện rất lạ, mọi thứ đều màu xanh dịu mát, xanh của bầu trời, xanh của biển hiền hòa, dịu êm. Cánh cửa sổ ngay dưới chân nó, có hình như một bông hoa muống biển, từ đó gió len nhẹ vào phòng, rì rì, kỳ lạ. Nó hét lên:

 

                   - Gió! Gió! cứu tôi với!

                    Trên trần căn phòng, bỗng ồm ồm một giọng nói:

                   - Ồ ! Cháu bé đã tỉnh rồi à? Không sao đâu! Cháu đừng sợ…Gío ở đây đã được “số hóa” thành gió chữa bệnh đấy! Cháu thấy gì không? Luồng gió đang mát- xa cho cháu mau lành bệnh đó.

                     Thằng bé đưa mắt nhìn cái cửa sổ hình bông hoa muống biển, nó cảm nhận một luồng gió kỳ lạ, đang từ cái cuống hoa, xoắn xoắn mãi trong cái đoá hoa hình loa kèn và dịu dàng mơn trớn từ chân đến đầu nó, ủ lại ở mái tóc rối bù của nó một mùi hương kỳ lạ. Nó bỗng nhớ biển, nhớ cha mẹ nó. Nó gào lên :

 

                    - Cha ơi! Mẹ ơi! Cha mẹ mau tới với con…

                      Cánh cửa phòng bỗng nháy đèn đỏ lên hai tiếng, và xịch mở, một cô y tá mặt đẹp như…diễn viên điện ảnh, cao chừng 1m8, 1m9, bước vào.

                     - A! Chào cháu bé…quá khứ! Biển đã mang cháu đến thế giới của tương lai, mọi thứ đều ổn và…tốt phải không?

 

                     - !?. Không, cháu muốn gặp ba mẹ cháu…hu, hu…

                     - Ồ, ồ, cháu ngoan nào! Ca-me-ra cứu nạn đang tìm kiếm cha mẹ cháu ở dưới lòng đại dương. Cháu cố gắng mau khỏi bệnh, ở đây bác sĩ trưởng khoa sẽ cho cháu gặp cha mẹ cháu…

                     - Không chịu, không chịu! Gặp ngay bây giờ cơ!

                      Thằng bé bỗng đột ngột hét lên : “Gió ! gió!..Con mụ phù thủy độc ác kìa.”

                       Cô y tá nhẹ nhàng đỡ thằng bé ngồi dậy, nụ cười đẹp như san hô.

                      - Cháu yên tâm, gió ở đây tất cả đều có ích, mọi người đã “số hóa” từng cơn gió, có nghĩa là làm chủ và sai khiến được gió. Gió là công cụ giúp người nhiều thứ…Đó, đó, cháu đã thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng, dễ chịu hơn không? Cháu chú ý cái cửa sổ chùm như những đóa phong lan. Gió ở đấy sẽ giúp cháu đi vào giấc ngủ, ở đấy, cháu sẽ gặp lại cha mẹ cháu. Gia đình cháu đang sống trên một chiếc du thuyền đẹp. Gío làm căng buồm chiếc du thuyền…

 

                        Nó bỗng thấy im phăng phắc, mùi biển chiều dễ chịu, gió hiền hòa, sóng dịu êm, bồng bềnh ru nó ngủ. Nó thở đều và sâu.

                        Cô y tá mĩm cười, biến vào bức màn xanh màu nước biển, gờn gợn gió.

                         Gió rạt rào, lành như một đứa trẻ thơ…

                         Hình như cái thành phố biển đang tiến hành một công trình ngăn gió biển, và chống lốc xoáy. Người ta đang trồng hàng triệu triệu cây phi lao, và những loài cây đặc dụng của vùng biển.

                         Gió vi vu, êm đềm. Chiều như ca dao…#

 

                                                                                         Tây Ninh, tháng 4/2009.

  

THỎ LƯU LY.

 

              Thằng Tâm tám tuổi, nhà nó nghèo lắm! Nghèo và buồn nữa. Nghèo là vì, nhà nó giống như một cái chuồng heo, ba bề trống hoác, nằm rìa bên con rạch Đen, quanh năm suốt tháng thoang thoảng một mùi thum thủm. Buồn vì, ba mẹ nó chỉ có một mình nó. Mỗi ngày, ba nó dặt dẹo một bên nạng, ôm chồng báo đi bán dạo từ 4, 5 giờ sáng.Mẹ nó sau một hồi lọ mọ với nồi cơm, bà cũng cùng chiếc xe lắc tay và mấy lốc vé số cọc cạch ngược xuôi với các ngỏ ngách trong thành phố.

 

               Thằng Tâm ban ngày không đi học, nó đi học ở lớp tình thương vào ban đêm, ngoài khu phố. Cho nên, suốt ngày rảnh, nó ngủ là chính. Đói bụng, lại lục cơm nguội mẹ nó nấu sẵn ở sau bếp. Còn dư thời gian, nó bày trò chơi với…muỗi và hóng hớt với mấy con chuột cống to đùng, có lúc còn cả gan giành ăn cơm nguội với nó. Nó “đối thoại” với tất cả các con vật có ở chung quanh nó.

 

                - Hí hí! Cái thằng muỗi đen này, mày chích tao, tao phải cho mày một bạt tai mới được!

                - Ê, thằng chuột cống, mày rình con thằn lằn cả buổi mà nó…biến rồi?..

                - Nè, có con gián bự xự, tao bắt cho mày he?

                Dường như thằng Tâm hiểu hết những động tác và suy nghĩ của lũ …vật có trong nhà nó. Có khi nó cười nói huyên thuyên không biết chán.

 

                                                              * * * * *

 

                Thằng Tâm trùm kín mền, một lát nó lại thò đầu ra, hai mắt đảo như chong chóng.

                 - Hí hí! Tao trùm kín mền, đố thằng muỗi chích được tao!..

                 Bịch! Chút! Chít…

                 Một vật nửa trắng, nửa đen, ướt chèm nhẹp, từ phía sau lao vào chỗ thằng Tâm.

                  - Ê! Ê, chuột cống, hôm nay mày giành mền với tao ha?- Thằng Tâm ngồi nhổm dậy, nó nhìn cái vật đen, trắng kỳ lạ, cứ cố rúc vào cái mền của nó.

                  Thằng Tâm bỗng thấy lạ. Cái vật đen trắng có cái tai rất dài, dứt khoát không phải thằng chuột, tai tí nị. Cái vật ấy chúi vào mền, toàn thân run như bị sốt rét.

                   Mạnh dạn đưa tay chộp lấy vật lạ. Thằng Tâm bỗng reo lên:

 

                  - A ha! một thằng…thỏ, mà sao mày bị ướt nhẹp nước sình vậy hả?

                   Trong đôi tay của thằng Tâm là một con thỏ, chỉ nhỉnh hơn con chuột cống một tí. Con thỏ có lông màu trắng nhưng nhoe nhoét bùn sình. Có lẽ nó từ bên kia bờ rạch chạy sang. Thằng Tâm thầm nghĩ. Mà nó dơ bẩn và hôi quá! Phải đem nó ra tắm thôi.

                    Nghĩ là làm, thằng Tâm xách tai con thỏ ra lu nước. Nó dội nước ào ào vào con thỏ, thấy chai nước rửa chén mẹ nó để gần đấy, nó đổ vào mình con thỏ và chà xát, như mẹ nó vẫn thường tắm cho nó.

 

                     Tội nghiệp con thỏ, lông trắng xơ xác, bết vào da thịt đã chuyển sang màu tím tái, run lẩy bẩy và co giựt như người bị động kinh.

 

                      Tắm táp cho thỏ xong, thằng Tâm lấy cái khăn lau tay của ba nó, lau khô mình cho con thỏ, thấy thỏ càng lúc càng run, thằng Tâm lấy luôn cái mền quấn cho thỏ. Con thỏ chỉ còn ló hai cái tai và cắp mắt to tròn như một viên hồng ngọc, lúc lúc lại long lanh một cách kỳ lạ.

 

                                                                 * * * * *     

 

                      Con thỏ may mắn sống sót một cách màu nhiệm, thằng Tâm đặt tên cho Thỏ là Lưu Ly, có lẽ vì cặp mắt thỏ giống với ngọc lưu ly ? Nó lấy sợi dây ni-lon cột chéo qua người con thỏ và cột ngay trên chỗ nằm của nó. Ba mẹ nó thấy con thỏ cũng chẳng hỏi han gì, coi như chấp nhận Lưu Ly là một thành viên trong gia đình.

                       Bộ lông trắng dày mượt của Lưu Ly, ngày càng rụng từng bệt lớn. Nó thay lông hay bị…ghẻ, thằng Tâm cũng không biết nữa!

 

                       Thằng Tâm cũng không biết thỏ Lưu Ly, trốn thóat từ khu trang trại nuôi trăn ở bên kia bờ kênh. Thỏ là thức ăn dự trữ cho lũ trăn, có nghĩa là nó đã thoát chết một lần. Thêm lần thứ hai là thằng Tâm không biết đã tắm cho thỏ. Thỏ cũng như mèo là vật rất sợ nước. Chỉ cần một lần bị tắm, nó có thể bệnh mà chết. Thỏ Lưu Ly may mắn thoát chết lần thứ hai. Điều kỳ lạ, lông Lưu Ly ngày càng rụng xơ xác, nhưng đôi mắt nó cứ đỏ hồng một thứ ánh sáng long lanh kỳ bí, mà thằng Tâm đôi khi ước ao điều gì, bất chợt khi nhìn vào mắt thỏ Lưu Ly, là nó thấy vật ấy hiện ra rõ mồn một, giống như trong quả cầu pha lê của mụ phù thủy, mà một lần thằng Tâm được cô giáo chiếu video cho xem.

 

                                                                * * * * *

 

                          Một buổi sáng, thằng Tâm ôm thỏ Lưu Ly, ra ngồi trước hiên phơi nắng, những vệt nắng hiếm hoi hắt xuống từ các căn nhà cao tầng phía ngoài phố. Nó vuốt ve đôi tai còn mượt mà lông của thỏ Lưu Ly, nhìn vào mắt thỏ ao ước: “ Giá mà thỏ Lưu Ly có được một bộ lông thật đẹp thì hay quá!”. Đôi mắt thỏ nhìn nó long lanh, long lanh, bàn tay thằng Tâm đang vuốt trên những đốm loang lỗ, chai nhám trên mình thỏ bỗng như chạm vào một tấm nhung mát lạnh, nó nhìn xuống. Thỏ Lưu Ly đã khoát lên người một bộ lông đẹp tuyệt vời. Nó mừng quá, ôm thỏ Lưu Ly, hôn lia lịa. Một sợi lông thỏ chạm vào mũi nó, nhột quá. Nó hắt hơi một cái rõ mạnh, hai tay buông thỏ Lưu Ly xuống đất. Bỗng từ trong hốc nhà, hai con chuột cống to sụ, chạy ào ra, tấn công thỏ Lưu Ly. Thằng Tâm chưa kịp phản ứng, nó lo cho thỏ Lưu Ly sẽ bị lũ chuột sơi tái, thì một quầng sáng lóe lên. Hai con chuột đứng khựng lại, biến thành hai con chuột bạch dễ thương và hiền lành. Thằng Tâm reo lên: “Ồ tuyệt vời! thỏ Lưu Ly ơi hãy giúp luôn cho bạn…muỗi, bạn gián với!”. Một quầng sáng từ mắt Lưu Ly lại vọt ra. Những con muỗi vằn đen gớm ghiếc đã hóa thành những chiếc trực thăng tí hon, bay xành xạch trên đầu thằng Tâm. Lũ gián hôi hám thì biến thành những chiếc taxi đủ màu sắc, chạy qua lại trên cái nền nhà loang lỗ ẩm ướt.

 

                            Thằng Tâm bỗng nghe đám “bạn” lao nhao: “ Bạn Tâm tốt quá! Bạn chỉ ước cho chúng mình mà chẳng ước gì cho bạn ấy cả. Thỏ Lưu Ly ơi, hãy giúp cho “cậu chủ” mình đi!”. Thỏ Lưu Ly, gật gù ra vẽ đồng ý. Hai con mắt thỏ tự dưng lớn dần lên như hai cái gương khổng lồ. Một thế giới khác hiện ra trước mặt thằng Tâm…

 

                             Khu nhà ổ chuột của xóm Tâm giờ đã là một khu phố biệt thự, với những trang bị tối tân nhất nhì hành tinh…Lưu Ly. Thỏ Lưu Ly nói thế. Thằng Tâm đã hóa thân thành một cậu sinh viên năm cuối trường Đại học Y khoa danh tiếng của thành phố. Luận án tốt nghiệp của nó là “ tái tạo lại những đôi chân cho người tàn tật và bại liệt”. Nghe đâu đã được Hội đồng Giáo sư đánh giá là rất khả thi và rất xuất sắc. Bố mẹ của Tâm sẽ là những bệnh nhân đầu tiên của nó, với tỷ lệ chửa thành công là 99,99%!

 

                               Tâm và những “ người bạn” của nó đã bước sang một thế giới khác, một thế giới thân thiện giữa con người với thiên nhiên. Con người và thiên nhiên đang biến đổi tất cả những nghèo khó, xấu xa, trở nên giàu có và tốt đẹp lên. Bạn nào còn chưa tin, tối nay ti-vi sẽ có cuộc giao lưu với Tâm. Các bạn nhớ hỏi lại xem có đúng không nhé?  

 

                                                                                       

NÓI CHUYỆN VỚI RAU SÔNG…

 

* Trần Hoàng Vy

 

   Con Biếc ngồi mân mê cái chùm tóc của nó vừa được bà Năm chải gỡ và cột đuôi gà nhỏng nhảnh cho nó. Những ngọn tóc chẻ ngọn, vàng hoe và khét nắng! Còn ba ngày nữa là sinh nhật mười tuổi của Biếc, nhưng nhìn con bé nước da đen nhẻm, gầy gò, trong chiếc áo bà ba mặc khính của người lớn, trông giống một…bà già hơn là một con bé mới vừa mười tuổi.

 

   Biếc mồ côi cha mẹ năm nó sáu tuổi, vừa vào học lớp một có một ngày. Buổi trưa tan chợ cá, cha mẹ Biếc chèo ghe đón nó về. Trời đang nắng chang chang, bỗng mây đen vần vũ, sấm chớp ì đùng và gió lốc nổi lên. Con sông ngày thường phẳng lặng hiền hòa, lăn tăn gợn sóng, vậy mà phút chốc đã chuyển mình biến thành con thuồng luồng hung dữ. Nước ngầu đỏ, sùng sục dâng sóng, vặn nát chiếc thuyền như chiếc lá khô trong lòng bàn tay thô bạo. Vì muốn ba nó rảnh tay đưa con vào bờ. Mẹ Biếc đã buông tay xuôi theo dòng nước. Loay hoay vất vả lắm, ba nó mới đưa nó được vào bờ. Trao con cho người hàng xóm, ba nó lại lao ngay xuống nước tìm kiếm mẹ nó, mặc cho mọi người ngăn cản, nắm áo kéo lại. Ba nó xé tung cả áo, xô dạt mọi người và cùng chìm nghĩm với dòng nước bây giờ đã đen sẫm như một cái vực hun hút. Ba mẹ nó đã tan biến cùng với dòng nước hôm đó. Biếc nghe người lớn nói, cha mẹ nó đã “ra” biển. Còn bà Năm nói “ Cha mẹ nó đã được rước lên thiên đàng!”. Biếc sống với bà Năm từ khi ấy.

 

   Bà Năm sống một mình trong cái chòi nhỏ ven bờ sông Vàm, bà trồng các loại rau thơm quanh nhà, thêm các loại lá hái cặp hai mé sông, là hàng ngày bà đã có một rỗ rau đủ loại, bỏ mối cho các hàng bánh canh ở chợ Trảng. Có lẽ tô bánh canh chợ Trảng thơm ngon nổi tiếng, là nhờ vào cọng bún to tròn vừa dẻo vừa mềm, nồi nước lèo thơm ngon, trong trẻo, nóng hôi hổi, vừa thổi, vừa ăn, nhưng chắc chắn một điều là không thể thiếu đĩa rau xanh rất bắt mắt, mà người ta hay gọi chung chung là “rau sông”.

 

   Một đĩa rau sông, ngoài các loại rau trồng trong vườn như: Rau quế, tía tô, giá sống, cần tàu, ngò gai, xà lách, rau ngỗ…còn phải có những loại rau và lá non của các loại cây hái ven sông: Rau vị, lá sơn, lộc vừng, lá cóc, lá cách, lá xoài…mới đủ hết các hương vị thơm, cay, nồng, chua, chát, ngọt…bùi. Góp phần làm nên một tô bánh canh, đặc sản của chợ Trảng. Rau sông còn được cuốn với bánh tráng phơi sương, thêm mấy miếng thịt “ba chỉ” thái mỏng, bỏ ít dưa chua, củ kiệu, chấm với nước mắm, ăn…”bá cháy” .

 

                                                                      oOo

 

   Từ ngày nhận nuôi con Biếc, bà Năm đã giao phần việc chèo thuyền đi hái rau sông cho Biếc, sau mấy buổi đi “thực tế”, nhận biết các loại rau, lá, ăn được.Biếc học tập hăng say, vừa mê, lại vừa tham hái lá, nó chọc phải ổ kiến vàng, bị một bữa “tiệc kiến” đến phồng rộp cả cánh tay. Một kinh nghiệm quý giá cho Biếc ở những lần sau.

   Biếc quen dần với dòng chảy của sông, hiểu rõ từng con nước lớn ròng. Nhiều lúc, sau khi hái đầy bao rau sông, con Biếc hay neo thuyền dưới gốc bần cổ thụ, thích thú, nhìn ngắm những con chim bói cá, lông ánh lên màu xanh biếc, đậu lặng im trên cành cao, hai mắt đau đáu nhìn xuống mặt nước, cũng giống như Biếc, nhưng mắt Biếc lại dõi theo từng cành cây, bụi cây de ra ven bờ sông, để tìm hái lá non, những chiếc lá óng mượt như tơ, màu nâu hồng, luôn ẩn mình sau những chiếc lá già xanh bóng! Như tìm sự chở che, nâng đỡ. Tội nghiệp những chiếc lá, Biếc tội nghiệp luôn những con cá mà chú chim cần mẫn vừa săn được. Nhưng chẳng biết làm sao? Hỏng lẽ nó ngưng hái lá, hay xua đuổi những con bói cá hiền lành? Tất cả chỉ vì một mục đích mưu sinh, nuôi sống chính bản thân mình. Từ đó Biếc có một thói quen, trước khi hái một ngọn rau, chiếc lá, nó thường rũ rĩ nói chuyện. Những câu chuyện mà Biếc nói với rau sông, nếu tập họp lại có thể…nhiều như một quyển truyện cổ tích  xứ…ven sông!

 

   Buổi sáng, trời bỗng mù sương dày dặc, ông mặt trời dường như cũng bị muôn triệu hạt sương, bám dầy trên hai mi mắt, nên phải nhắm tịt mắt. Hơi lạnh làm ông run rẩy, không dám hé hết cửa nhà mình, nên con Biếc thấy trước mặt mình như có đám mây mù màu sữa đục, nó không dám bơi thuyền ra xa, sợ đụng phải thuyền ngược chiều, thẻo rạch phía trước mặt lòa xòa những cây lá, chừng như quyện bụi vôi, đùng đục. Những chiếc lá non chừng như bị đám sương muối bám đuổi, quiu dần từng phiến lá. Con Biếc cố đứng thẳng người, kiểng chân, vin từng nhánh lá, nó cố dũ mạnh, cho tan hết sương, nhưng những chiếc lá cách, lá dừng (lộc vừng), dù được những hàng lá khác che chắn, bảo vệ, vẫn cứ như những ngón tay rũ xuống, nhợt nhạt. Không phải mù sương, hay sương muối, con Biếc thắc mắc. Lúc này, ông mặt trời chừng đã lên, chênh chếch mé cây thốt nốt, hắt từng tia ánh sáng vàng rực rỡ vào mé rạch Tắc, xuyên qua mấy tầng lá cây, lóng lánh như dát ngọc xuống mặt nước. Sương mù tan biến mất. Từng hàng cây như có lửa táp, rũ rượi, khô nám. Mùi hăng hắc từ mặt nước rạch bốc lên, Biếc choáng váng. Mặt nước lừ lừ cái màu đỏ của mật đường, váng như đám mây màu ngũ sắc loang xa, loang xa. Con Biếc chèo thuyền cặp bờ, ngửa mặt lên nhìn ống khói nhà máy ở cách đó rất xa, nhô lên nền trời buổi mai, với một vệt khói đen đùn lên như dấu chấm than!

 

   Người lớn ở dọc theo dòng sông Vàm, và con rạch Tắc, làm đơn gửi lên Ủy ban, kiện nhà máy Z, xả thải xuống rạch hủy diệt môi trường và thiên nhiên. Cây khô và chết dần. Lá quiu quắt và rụng xuống. Con Biếc không còn chèo thuyền xuống miệt ấy nữa. Nhiều đêm nó chiêm bao…

 

                                                                    oOo

 

   Chim Bói cá, sau cú lao mình nhanh như mũi tên bắn xuống dòng sông, đã vội ngoi lên như chiếc pháo thăng thiên, cùng với cú lượn người “trượt không khí nghệ thuật”, nó hạ cánh xuống cây bần cổ thụ, vẫy mình mấy cái liền, như xua những giọt nước còn bám trên bộ lông xanh biếc của Bói cá. “Ôi! Hôi quá! Ghê quá!”. Bói cá bật thốt lên tiếng người. Con Biếc mặt xanh như chàm lá, nín thở, núp nhìn chim Bói cá.

   Bộ lông của Bói cá đang từ màu xanh biếc, bỗng chuyển sang màu đỏ như máu. Bói cá liên tục rùng mình, cánh giăng ngang, đập liên tục vào khoảng không. Màu đỏ của lông biến dần sang màu nâu. Bói cá rũ mình trút hết bộ lông chim. Trước mắt Biếc là một …người tí hon, đang cố bám hai tay vào cành bần sần sùi và đầy kiến vàng. “Tỏm”, người tí hon đã buông tay rơi xuống dòng sông, như một chiếc lá.

 

   Biếc hốt hoảng, đưa dầm, xoay nhẹ con thuyền đến chỗ người tí hon vừa rơi xuống.        Một con cá Mè đang há to miệng cũng lao nhanh về hướng người tí hon.

   Cái dầm của Biếc đã chắn ngang trước mặt con cá Mè. Nó đưa tay ra và nhấc bổng người Tí hon lên khỏi mặt nước và nhẹ nhàng đặt xuống đống rau sông trong lòng thuyền. Bất ngờ một con sâu xanh mướt to bằng ngón tay của Biếc, nhô đầu lên từ đám lá sông, há miệng, nhe hai cái răng gướm ghiếc về phía người Tí hon. Con Biếc hoảng hốt nhoài người, nằm trườn lên thuyền, xòe bàn tay chận về phía con sâu.

   - Á! Biếc hét lên đau đớn. Hai cái răng của con sâu đã phập vào bàn tay Biếc, tê dại.

   Một hạt nước từ trên mái tóc Biếc lăn xuống, chạy dài dọc cánh tay trần của Biếc, chảy ngay xuống chỗ vết cắn của con sâu. Một cảm giác mát dịu. Không còn cảm giác đau nơi vết cắn. Biếc mở to mắt nhìn.

 

   - Tất cả dừng tay! Ta là Thủy thần của dòng sông. Ai vi phạm đều bị trừng phạt! Một tiếng thét to, dõng dạc vang lên.

   Một hạt nước trong vắt to gần bằng quả trứng gà, chểm chệ “ngồi” trên mũi thuyền, ra lệnh.

   - Không không ! Ta là “sâu rau sạch”, chuyện không liên quan tới ta! Con sâu nằm khoanh tròn trên chiếc lá lên tiếng.

   - Ối ! Ối! Nó nói dóc…Nó cắn lén và ăn chúng tôi. Những chiếc lá rau sông đồng loạt trở mình, phản đối.

   - Còn…ông? Ông là ai? Con Biếc rụt rè hỏi người Tí hon.

   Người Tí hon đã lồm cồm ngồi dậy, hai tay đập liên tục như cánh loài chim, nói trong hơi thở : “ Tôi là Hoàng tử Chài, vua loài chim bói cá…”

 

Mặt sông bỗng dậy sóng, đẩy chiếc thuyền lên và nghiêng về phía phải. Biếc chụp vội be thuyền, la lớn: “ Mọi người cẩn thận! Coi chừng thuyền lật”.

   - Hi, hi…Tất cả bình tĩnh, “Ngự lâm quân” của ta…hơi khó thở, nên rùng mình đấy. Có ta, không ai dám hại các ngươi đâu! Hạt nước nhảy tưng tưng, trấn an mọi người.

   Đám rau sông lại nhao nhao: “ Không đúng! Không đúng! Gần tháng nay, nước của ông hôi quá, tôm, cá của mấy ông nổi lều phều làm ảnh hưởng chúng tôi khó thở và ngạt thở thì có…”.

 

   Hạt nước lăn qua, lăn lại thở dài.

   - Đúng rồi! Nước gì kỳ quá! Làm mấy chiếc lá héo queo, tôi …nhai thấy đắng sít cả họng! Sâu nghiến răng nói.

   - Mấy người sai hết rồi! Nước của con sông này bị chính loài người…tham lam, đầu độc bởi vô số những chất thải độc hại. Loài chim của tôi cũng bị cắt nguồn sống đây này. Hoàng tử Chài giọng bùi ngùi nói.

   Mọi cặp mắt đều trố lên và đổ dồn về phía Biếc. Con Biếc sợ quá, co rúm người lại. Nó còn giữ chặt cái dầm trong tay, mồ hôi tuôn ướt đẫm cả áo.

   Biếc tỉnh giấc, tiếng con vạt sành ngoài vườn bỗng trổi giọng thảm thiết…

 

                                                                      oOo

 

   Chiếc thuyền vừa chạy chừng vài trăm mét, Biếc bỗng nghe như gió hu hu gào thét dữ dội hơn, ánh mặt trời gay gắt cháy bỏng, chiếu xiên mặt sông, phản chiếu như lửa hắt lên từ sông. Cái bờ phải và con rạch hôm nào xanh um cây lá, giờ như một cái đầu hói loang lỗ, trắng bóng. Những cây lộc vừng cổ thụ, những cây lâu năm của vùng sông nước, chỉ sau có một đêm, người ta đã bứng sạch. Bờ sông trống thưa thớt như vừa qua một cơn bão “thế kỷ”. Để nhổ, bứng những cây lớn, cổ thụ, người ta cày ủi những cây con không chút thương tiếc. Nước sôi réo, đập dữ dội vào bờ, kéo theo từng tảng đất lớn, trước đây đã được cây cối che chở. Con Biếc khuấy dầm thật mạnh xuống dòng nước, nó thầm thì: “Lão Thủy thần ơi! Xin thương bờ sông! Đâu còn ai che chở…”, mũi lòng nó ngồi trên thuyền khóc ngon lành. 

 

   Tiếng khóc của Biếc chừng như làm lão Thủy thần động lòng. Đâu phải lỗi của Biếc, càng không phải lỗi của bờ sông. Mặt nước bỗng chốc hiền hòa, gờn gợn chút nhíu trán của Thủy Thần. Biếc thương đám rau sông, sáng giờ mới được lưng cái thúng . Những cành lá mới chỉ là mầm, là lộc mà Biếc đã để dành nhiều ngày qua, giống như người đi hái thuốc, phải chừa lại cây thuốc, hoặc trồng lại cây đã cắt hái, để lần sau hoặc người khác cũng có thể tìm thấy, hái được. Biếc chỉ lờ mờ hiểu được là cây lá cũng có tình cảm giống…con người. Buổi chiều, tối, muốn hái cái lá trầu, trái ớt, cũng phải “đánh thức” cây , và nói câu “xin” hẳn hoi, nếu không cây sẽ héo úa mà chết. Cây mít ở gần nhà, bà Năm vắt trên nhánh vài cái quần áo rách, cũ, để cây có “hơi người”, không “sợ ma” mà ra nhiều quả. Nhiều lần Biếc vuốt ve cái lá lụa của cây lộc vừng, miệng nói nhỏ “ cây ơi! Cho Biếc xin ít lá nhé”, nó thấy hình như cành chìa ra nhiều lá hơn, và cũng ít…kiến vàng hơn. Còn cứ “vô phép”, nhặt hái ào ào xem, chí ít cũng bị vài con kiến đót cho đau nhói.

 

   Biếc tưởng tượng một ngày nào đó hai bên bờ không còn cây nữa, chắc dòng sông sẽ buồn hết biết! Nó và bà Năm sẽ thất nghiệp, phải đổi nghề khác. Nhưng buồn nhiều, là những ai ra chợ Trảng, mua tô bánh canh, hoặc ràng bánh tráng phơi sương, mà không có rau sông…chắc món ăn sẽ…dở lắm. Còn đâu hương vị đặc sản của quê nhà.

 

   Nước mắt Biếc một hôm nhỏ giọt xuống, lại mọc lên những mầm cây mới, xanh mơn mởn. Cây con rồi sẽ lớn lên, sinh sôi thành chòm và thành rừng. Biếc hóa thành con chim Bói cá xinh đẹp, bay theo “Hoàng tử Chài”, vào một khoảng trời xanh ngắt, xanh ngắt…

 

*Bên bờ Vàm Cỏ, tháng 5/ 2010.

 

 

THUỐC TRƯỜNG SINH

 

 

Vậy là bà ngọai mất đã hơn nửa tháng, cả nhà như thấy thiêu thiếu một cái gì. Ba mẹ cũng ít nói hơn.Mỗi lần đi học về, thằng Tân buồn muốn khóc.Không có bà ngọai đứng chờ ở cổng để Tân ríu rít khoe với bà những con điểm mười tươi rói và kể với bà những chuyện xãy ra ở trường , ở lớp, và chờ đợi ở bà một lời khen “Ôi cháu tôi giỏi quá !”.

 

Bà bệnh chỉ có ba hôm rồi mất.Dù ba mẹ không cho Tân lại gần khi liệm xác bà, nhưng ở trong buồng, nhìn qua khe cửa, thằng Tân vẫn thấy những người Đạo tỳ, gói xác bà trong một cái bao mũ ni lon trong suốt, nó đã khóc nấc lên và gào theo tiếng thét của mẹ nó.

 

-Bà già rồi nên phải chết, đó là lẽ thường tình thôi mà ! Cậu Út nó miệng méo xệch, an ủi nó.

 

Nhưng thằng Tân vẫn không hiểu được vì sao người ta già rồi thì phải chết ? Trường hợp ông nội thằng Long cũng già rồi, bị bệnh, đưa đến bệnh viện, chỉ một tuần sau là khỏi bệnh, vẫn sống đấy thôi . Chẳng lẽ không có lọai thuốc nào giúp còn người sống trên trăm tuổi hoặc trường sinh bất tử như …Tôn Ngộ Không hay sao ? Với trình độ học sinh…lớp Bốn, thằng Tân làm sao hiểu được hết qui luật sinh , tử của con người.

 

Coi phim Trung Quốc , thằng Tân thấy người ta luyện được kim đan, cải lão hòan đồng, nó đinh ninh phải có một lọai thuốc trường sinh, và thế nào nó cũng…kiếm ra được, nó tin chắc như thế.

 

Ngày chủ nhật, không biết thằng Tân kiếm đâu được một quyển sách thuốc…dày cộp, nó không chơi game như mọi khi mà hì hục…nghiên cứu.

 

Cứ nghĩ đến bà ngọai chết, là nước mắt thằng Tân ứa ra, nó quyết tâm sẽ…bào chế được thuốc trường sinh, để gửi cho ông nội ở dưới quê và nó sẽ cứu nhân độ thế như những ông Tiên hay các ngài Đạo sĩ ở trong các truyện tranh mà nó từng đọc.

 

Cả tuần lễ say mê đọc các lọai sách thuốc mà nó mượn được ở thư viện, cảm thấy có đủ…vốn liếng, thằng Tân bắt đầu sưu tầm tất cả các lọai cây, củ, quả, cỏ…có được ở vườn trường và chung quanh nhà nó, kể cả…hái trộm ở Trạm xá y tế ngòai xã.

 

Một góc khu vườn ở sau nhà đã trở thành khu bào chế thuốc trường sinh của thằng Tân. Nó đào đất đắp thành một lò luyện linh đan, và nó tôn Thái Thượng lão quân làm sư phụ. Nó chắc chắn sẽ bào chế thành công thuốc trường sinh.

 

Còn thiếu cái nồi nấu thuốc, thằng Tân đập ống heo để dành, bí mật ra chợ mua một cái nồi giống như cái …xửng người ta hấp bánh, mang về làm nồi nấu thuốc.

 

-Cỏ mần chầu bảy nắm, lá đinh lăng chín ngọn, lá quít…mười ba lá, nha đam mười cây, củ cỏ gấu chín nắm…Thằng Tân lẩm nhẩm kê toa

 

-Phải phơi nắng, phơi sương đủ chín ngày để lấy linh khí trời đất ,thuốc mới linh nghiệm, thằng Tân lại nghĩ.

 

-Nước nấu thuốc phải hứng nước mưa, họăc là nước suối .Mùa này đang nắng chang chang kiếm đâu ra nước mưa, còn suối thì ở đồng bằng làm gì có suối, thằng Tân bỗng tắc tị.

 

-Ơ kê ra ! Thằng Tân bỗng la lên một mình . Nó vừa mới nhớ ra là ở trạm y tế xã, người ta có xây cái hồ lớn để hứng nước mưa, ra đó chắc có.

 

Dẫn chiếc xe đạp có cột theo cái can nhựa chừng 20 lít, thằng Tân nhắm hướng Trạm y tế nhấn…bàn đạp.

 

May mà năm nay được nghỉ lễ 30/4 được gần một tuần, thằng Tân trốn biệt ngòai vườn để luyện thuốc.

 

Can nước mưa xin được ở Trạm y tế lăng quăng đầy nhóc, thằng Tân phải tốn gần nửa buổi sáng để lọc bỏ lăng quăng.

 

Để tấm hình Thái Thượng lão quân, mà thằng Tân đã kỳ công cắt ra từ một quyển họa báo, lên chạc ba của cây ổi, nơi được coi là trang trọng nhất của góc vườn, thằng Tân bắt đầu nghi lễ cầu khấn , xong xuôi nó trịnh trọng cho …thuốc vào nồi, rồi lấy ra một cái chén kiểu còn mới cáu (chắc vừa lấy trộm của mẹ), múc đúng bảy bảy , bốn mươi chín chén nước mưa vào nồi.

 

Hì hục, nhóm bếp, thổi lửa, phải mất đúng hai tiếng…rưỡi, ngọn lửa mới bén lên được, khói bốc lên um một góc vườn, thằng Tân sợ bị lộ, lật đật dập tắt lửa, để tìm cách khác, thế là công toi một buổi sáng.

 

Cả một buổi tối, thằng Tân nghiên cứu cách làm bếp Hòang Cầm theo tấm pot-tơ quảng cáo của Địa đạo Củ Chi.

 

Thằng Tân lại mất thêm một ngày cải tạo lò luyện thuốc thành bếp Hòang Cầm ,để dấu khói, sợ bị ba mẹ và hàng xóm phát hiện.

 

Trầy trật mất hai ngày nữa thằng Tân mới nổi lửa luyện thuốc được, may mà nó vốn thông minh và khéo tay, nên cái lò luyện thuốc khói không bốc lên như lần trước thật là hú vía…

 

Lò thuốc cuối cùng cũng được luyện xong theo mong đợi của thằng Tân.Nước thuốc đen sánh, đặc quánh, thơm mùi thảo mộc.

 

Nhưng lấy ai để uống thuốc thí nghiệm, thằng Tân vò đầu, bứt tóc nghĩ hòai không ra.

 

-Hay là lấy em Thu, kêu ra cho nó uống ? Thằng Tân thầm nghĩ.Nhưng không được, lỡ xãy ra chuyện gì với em Thu, thì có nước nó lên trời sống chung với…Thái Thượng lão quân mất.

 

Chợt con Mi-lu ở trong nhà chạy ra, vẩy đuôi mừng tíu tít.

 

-Ơ-kê-ra ! Có rồi ! Thằng Tân sáng mắt lên, con Mi-lu mừng rỡ với nó, chắc nó đã thành công ? Lòai vật, nhất là con chó có linh tính đây mà! Hãy thử với con Mi-lu , các nhà khoa học vẫn thử với chuột bạch đấy thôi ! Thằng Tân mừng như bắt được vàng.

 

Múc ra nữa chén thuốc trường sinh, thằng Tân vạch miệng con Mi-lu ra đổ vào, con Mi-lu vẫy vùng,sặc sụa, cụp đuôi chạy như có ma đuổi, thằng Tân đực mặt nhìn theo ngơ ngác.

 

*O*

 

-Mẹ ơi ! Ra xem con Mi-lu nhà mình làm sao nè mẹ !

 

Đang ngồi học bài, thằng Tân nghe tiếng bé Thu kêu lên ở trước nhà.

 

Con Mi-lu, chúi đầu ở gốc cây ngọc lan, miệng rên ư ử, sau đít nhòe nhọet nước vàng khăm khẳm.

 

-Nó bỏ ăn từ sáng đến giờ, cứ rên hòai. Bé Thu mét với mẹ.

 

-Trời ơi ! Nó bị đi chảy đây mà ! Thằng Tân, chạy qua nhà chú Tám thú y, mời chú qua gấp.

 

Nhìn con Mi-lu nằm lê lết, thảm hại, thằng Tân chợt nghĩ đến chén thuốc trường sinh của nó cho Mi-lu uống chiều hôm qua, thuốc đã có tác dụng…phụ , nó tái mặt, cúi đầu, co giò chạy thẳng…

TRẦN HOÀNG VY.

 

Địa chỉ: 184, tổ 30, ấp Đá Hàng, xã Hiệp Thạnh, huyện Gò Dầu, Tây Ninh.

ĐTDĐ: 0918.803.752                                                                              

 

 

 

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Văn học thiếu nhi ::
  •   “MAI SA ĐI HỌC” - Truyện thiếu nhi của Pha Lê:
  •   BÉ MÂY- chương 1
  •   Mũi Tên Đen- Phần 2, Chương II
  •   Bé Mây, chương 2- truyện thiếu nhi của Ngọc Châu
  •   Bé Mây, chương 2- truyện thiếu nhi của Ngọc Châu
  •   DÒNG NƯỚC XOÁY - Truyện thiếu nhi của Pha Lê
  •   CHIẾC KHĂN CỦA NỘI -Truyện thiếu nhi của Pha Lê
  •   Bé Mây - truyện dài thiếu nhi của Ngọc Châu
  •   BÉ MÂY- chương 4: Tam Muội Lửa
  •   TÍ TỒ VÀ CÔ GIÁO VY - Truyện thiếu nhi Pha Lê
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net