Tìm kiếm:

Số truy cập: 11055632

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Mỗi nhà văn một chuyện lạ (Phạm Khải - NXB Dân Trí)

- Chạm vào nỗi nhớ (thơ Trần Bá Giao - NXB Hội nhà văn)

- Ánh sáng (thơ Trương Trung Phát - NXB Hội nhà văn)

- Loa kèn trắng đợi anh (Tản văn của Diệu Thu, NXB Văn học)

- Từ hầm lò Mông Dương đến nóc nhà thế giới Tây Tạng (Huỳnh Dũng Nhân - Đỗ Doãn Hoàng, NXB Thông tấn)

- Người thứ ba (Thơ Đinh Thị Hường, NXB Hội nhà văn)

- Tĩnh thì sáng (Thơ Đỗ Trọng Khơi, NXB Hội nhà văn)

- Trường Sa ơi Trường Sa (Thơ Lưu Thị Bạch Liễu- NXB ĐH Thái Nguyên)

- Và đàn bà (Tạp văn của Bùi Thanh Minh - NXB Quân đội nhân dân)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Đường Văn


LẤY CHỒNG NGOẠI - Đỗ Ngọc Thạch

 

LẤY  CHỒNG  NGOẠI

 

 

 Đỗ Ngọc Thạch

 

Tôi có ông bạn già đã qua “Thất thập cổ lai hi” tên gọi Trần Thế Sự. Cái tên ông đã “mặc định” nghề nghiệp của ông: chuyên viên Tuyên huấn - ông giữ nhiệm vụ nói chuyện thời sự từ lúc lãnh tháng lương đầu tiên cho tới lúc nghỉ hưu. Hơn chục năm qua, tuy đã nghỉ hưu nhưng dường như ông còn “làm việc” nhiều hơn lúc còn ở nhiệm sở, tức là ông còn thu thập được nhiều gấp bội tài liệu thời sự trong nước và ngoài nước so với hồi trước (có lẽ là do phương tiện kỹ thuật hiện đại hơn trước). Thi thoảng vẫn có nơi mời ông đến nói chuyện thời sự. Những lúc rảnh, ông thường mời tôi qua nhà uống trà ngon và “tra tấn” hàng giờ đủ mọi thứ chuyện thượng vàng hạ cám, từ đánh bom khủng bố, xung đột tôn giáo, đảo chính lật đổ ở tận đâu đâu cho đến chuyện thi người mẫu ở khắp nơi trong nước ta và chuyện đua chó ở Vũng Tàu!...Lần này, ông đưa ra mười tờ giấy A4 kín đặc chữ in ra từ máy vi tính và nói: “Cậu đọc đi rồi tóm lược còn một trang giúp tớ để sau khi nói chuyện xong, tớ sẽ phát cho mỗi thính giả một tờ. Làm như thế mới có kết quả còn nói suông như mọi lần thì khác nào nước đổ đầu vịt!...Đây là vấn đề rất nghiêm trọng, từ chuyện lấy chồng ngoại, phụ nữ Việt Nam chúng ta đang bị biến thành “nô lệ tình dục” cho xứ người! Không thể chấp nhận được, ô nhục quá thể!”. Không như mọi khi, sau một ngụm trà là ông nói như máy, lần này ông ngồi như tượng, mặt tím tái như là chính con gái ông đã bị người ta bắt đi làm nô lệ tình dục ở xứ người!... Không thể từ chối ông bạn già Thế sự, tôi liền “tóm lược” mười trang giấy in của ông như sau.

 

Một vài thông tin về vấn đề “Lấy chồng ngoại”

 

Theo số liệu của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, trong vòng 5 năm từ 2005 đến 2010 có trên 257.000 công dân Việt Nam kết hôn với người nước ngoài hoặc kết hôn với công dân Việt Nam đang định cư ngoài nước. Tuy nhiên, con số thống kê của Bộ Tư pháp thì lên đến hơn 294.000 người. Có rất nhiều cô dâu Việt lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc nên Bộ Tư pháp đã tham mưu cho Chính phủ trình Chủ tịch nước cho khoảng 65.000 cô gái thôi quốc tịch Việt Nam.

 

Theo thống kê của các cơ quan chức năng, phần lớn các phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài là công dân Đài Loan, Hàn Quốc. Theo báo cáo của Tổng cục thống kê, trong ba năm gần đây, đã có gần 32.000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài, phần lớn là người Đài Loan và Hàn Quốc. Theo thống kê của Văn phòng Kinh tế -Văn hóa Đài Bắc, hiện có hơn 100.000 cô dâu VN lấy chồng Đài Loan.

 

Và, trong khi phong trào lấy chồng Hàn ở Đồng Bằng Sông Cửu Long giảm dần, thì tại các địa phương như Hải Phòng, Hải Dương, Lạng Sơn, Thái Bình… lại tăng. Đó là những kết luận tại “Hội nghị toàn quốc về hôn nhân và gia đình có yếu tố nước ngoài” ngày 22-4-2011 tại Cần Thơ do Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội phối hợp với Bộ Tư pháp tổ chức.

 

Một vài con số cụ thể: từ năm 1995 đến 31-12-2010 có 257.555 công dân VN kết hôn với người nước ngoài hoặc kết hôn với công dân VN định cư ở nước ngoài, trong đó phụ nữ VN chiếm trên 80%. Theo Sở LĐ-TB-XH tỉnh Sóc Trăng, từ năm 1999-2010 tỉnh này có 7.134 phụ nữ kết hôn với người nước ngoài, trong đó kết hôn với người Đài Loan chiếm 70%.

 

Do nhiều nguyên nhân, gần đây số lượng kết hôn với yếu tố nước ngoài giảm dần, cụ thể năm 2009 có 339 trường hợp thì năm 2010 còn 216 trường hợp. Tại Hậu Giang, năm 2004 có 850 trường hợp phụ nữ kết hôn với người nước ngoài, năm 2007 lên tới đỉnh điểm 1.893 trường hợp. Tuy nhiên từ năm 2008 trở về sau giảm dần, đến năm 2010 có 995 trường hợp. Tại Đồng Tháp, từ năm 2000-2004 có từ 1.249 - 1.835 trường hợp đăng ký kết hôn với nước ngoài. Nhưng từ 2005 đến 2010 số lượng đăng ký giảm mạnh, từ 336 trường hợp như năm 2005 giảm còn 156 trường hợp trong năm 2010.

 

Như đã nói trên, là trong khi phong trào lấy chồng Hàn ở ĐBSCL giảm dần, thì tại các địa phương như Hải Phòng, Hải Dương, Lạng Sơn, Thái Bình… lại tăng. Cụ thể năm 2005 Hải Dương có 226 người thì đến 2010 là 632 người; Quảng Ninh năm 2005 là 126 trường hợp đến năm 2010 là 786 trường hợp. Đặc biệt là Hải Phòng được đánh giá có số lượng phụ nữ lấy chồng nước ngoài tăng mạnh trong thời gian gần đây.

 

Tại các tỉnh, Thành phố phía Bắc nước ta, một số chị em thuộc dạng quá lứa, không lấy được chồng tại VN, hoặc do điều kiện kinh tế khó khăn… nên sang Trung Quốc và sống chung như vợ chồng với đàn ông nước này, không đăng ký kết hôn. Riêng tỉnh Hải Dương có 4.600 trường hợp, tỉnh Thái Bình có 4.200, Lạng Sơn gần 4.800 người…

 

Câu hỏi lớn: Vì sao phụ nữ Việt Nam kết hôn với người nước ngoài?

 

Câu trả lời rất ngắn gọn: vì muốn đổi đời - muốn thoát khỏi cuộc sống nghèo khổ. Và phần lớn các phụ nữ này chọn chồng là công dân Đài Loan, Hàn Quốc. Lượng phụ nữ VN lấy chồng nước ngoài tập trung nhiều nhất ở TP.HCM, Bạc Liêu, Đồng Tháp, Hải Phòng, Hậu Giang, chiếm đến 47% trong tổng số cả nước. Theo kết quả khảo sát xã hội học, có tới 31% cô dâu lấy chồng Đài Loan để kiếm việc làm và tăng thu nhập; 15,6% muốn kiếm chồng giàu để giúp đỡ gia đình và nhiều lý do khác như thực hiện mơ ước của cha mẹ, đổi đời...

 

Đa số chị em phụ nữ lấy chồng nước ngoài đều xuất thân nghèo khó, trình độ học vấn thấp, nhận thức còn nhiều hạn chế. Kết quả khảo sát của Viện Khoa học lao động và xã hội, 1/3 phụ nữ lấy chồng nước ngoài có hoàn cảnh nghèo, mức thu nhập không đủ sống; 3/4 xuất thân từ gia đình có từ 5 con trở lên; 56% có trình độ từ tiểu học trở xuống…Và họ đã chấp nhận những cuộc hôn nhân qua môi giới: 60% các cuộc hôn nhân này là qua hệ thống môi giới tư nhân bất hợp pháp.

 

Theo khảo sát của Bộ Ngoại giao được công bố tại hội nghị nói trên, những người đàn ông Hàn Quốc lấy vợ VN hầu hết đều sống ở nông thôn, độ tuổi từ 30-35 (một số 60-70 tuổi). Do đó, thu nhập của họ ở mức trung bình hoặc thấp, nhiều người bản thân khiếm khuyết (nhiều lần ly hôn, khuyết tật, sức khỏe yếu…). Những người này khó lấy vợ bản xứ nên phải lấy vợ… nước ngoài.

 

Những người Đài Loan lấy vợ VN phần lớn cũng là nông dân, công nhân, trình độ văn hóa thấp, trong đó khoảng 20% kinh tế khá giả, 60% đủ sống, còn lại thuộc dạng khó khăn. Chính vì thế không ít cô gái Việt Nam đã vỡ mộng vì lấy phải chồng nghèo khó hoặc bị môi giới lừa đảo, bị bóc lột sức lao động, lạm dụng tình dục, hành hạ, đánh đập… thậm chí dẫn đến một số cái chết thương tâm.

 

Và chính từ trào lưu thích lấy chồng ngoại để đổi đời đã tạo điều kiện cho bọn cò mồi, môi giới bất hợp pháp hoạt động mạnh mẽ. Họ tổ chức “xem mặt” cô dâu ở các nhà hàng, khách sạn, thậm chí lạm dụng tổ chức những đường dây dẫn dắt mua bán người xuyên quốc gia.

 

Theo con số của Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm, từ năm 2007 đến tháng 7.2009, tại TP.HCM đã phát hiện, xử lý 40 cuộc, với 200 đối tượng tổ chức môi giới hôn nhân trái pháp luật cho người Đài Loan, Hàn Quốc (với sự tham gia của gần 1.800 phụ nữ Việt Nam) và nhiều chuyên án khác đã bắt nhiều nhóm môi giới, cò mồi ở Cần Thơ, Bình Dương, An Giang, Long An, Tây Ninh, Bạc Liêu…Vào tháng 6 và tháng 7-2006, Công an TP Cần Thơ đã phát hiện, xử lý tên Lee Chung Cheun, người Hàn Quốc, giám đốc Công ty Club Wedding (trụ sở tại quận Ninh Kiều), cùng 13 người HQ và một số đối tượng là cò người VN tổ chức 3 đợt xem mặt chọn vợ với 130 cô gái.

 

Tiếp đó, ngày 27-11-2008, Bộ Công an đã chỉ đạo Cục CSĐT Tội phạm hình sự phối hợp với công an các tỉnh, Thành phố: Tây Ninh, TP. HCM, An Giang và cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất khám phá chuyên án 118M, bắt “má mì” Nguyễn Thị Yến (SN 1956, ngụ quận 5 - TPHCM) cùng 7 đối tượng khác. Từ năm 2006 đến khi bị bắt 2008, chúng đã đưa trót lọt 700 phụ nữ tại Tây Ninh, Long An, Cần Thơ, Đồng Tháp, Bạc Liêu, Sóc Trăng… ra nước ngoài làm vợ. Riêng tỉnh Tây Ninh, chúng đưa trót lọt 70 phụ nữ sang Malaysia gả chồng.


Bi kịch lấy chồng ngoại

 

Cái chết thương tâm của cô dâu Lê Thị Kim Đồng (xã Thới Hưng, huyện Cờ Đỏ - TP Cần Thơ): Đồng đang có thai vẫn bị chồng bắt quan hệ tình dục liên tục, còn đánh đập tàn bạo. Nửa đêm 25-4-2007, từ chung cư ở Daegu (một TP miền Trung Hàn Quốc), Đồng đã tìm cách trốn khỏi nhà nhưng cô không dám đi thang máy vì sợ camera phát hiện nên đã buộc rèm cửa vào người và nhảy xuống từ ban công lầu 9. Không may rèm cửa bị tuột và Kim Đồng bị thương rất nặng. Cô được đưa vào bệnh viện cứu chữa nhưng 5 ngày sau đã tử vong.

 

Tiếp đó, tháng 8/2007, là cái chết thương tâm của Huỳnh Mai, 19 tuổi, ngụ tại Kiên Giang, bị người chồng Hàn Quốc giết rồi giấu thi thể dưới tầng hầm căn nhà. Trước khi bị giết hại, Huỳnh Mai đã viết lá thư đẫm nước mắt kể về những mâu thuẫn với chồng do bất đồng ngôn ngữ, điều mà gia đình và cả cô đã biết từ trước nhưng bất chấp tất cả khi đồng ý lấy chồng ngoại. Cũng chính vì không tiếp xúc được với chồng bằng tiếng Hàn nên cuộc sống của cô gái trẻ này ngày càng bế tắc và đã kết thúc một cách bi thảm. Trong bức thư, Huỳnh Mai còn thừa nhận rằng lúc còn ở quê nhà, cô làm việc rất vất vả nhưng cũng không đủ tiền cho sinh hoạt hằng ngày. Chính vì thế, Huỳnh Mai muốn lấy chồng và sang xứ Hàn để mong thoát khỏi cảnh nghèo khó của mình. Sau bi kịch của Huỳnh Mai chưa được bao lâu, đầu năm 2008, người dân miền Tây lại đón nhận thêm một cái chết thảm của Trần Thị Thanh Lan, ngụ quận Cái Răng - TP Cần Thơ, khi cô rơi từ tầng 14 khu chung cư nhà chồng ở Hàn Quốc.
 
Người đồng hương với Kim Đồng là Thạch Thị Hoàng Ngọc (SN 1990, ngụ thị trấn Cờ Đỏ, huyện Cờ Đỏ - TP Cần Thơ) cũng chết bi thảm: bị người chồng Hàn Quốc mắc bệnh tâm thần đánh đập và đâm chết vào ngày 7-7-2010, khi mới làm cô dâu được một tuần.

 

Và câu chuyện của của cô dâu Thanh: Thanh quê Tiền Giang, chồng cô không đủ tiền để cưới vợ Hàn, ông đã bay qua Việt Nam, thông qua hoạt động môi giới, ông đã bỏ ra hàng ngàn đô la để cưới Thanh, một cô gái miền Tây về làm vợ. Và sau khi “xài chán”, ông đánh đập, hành hạ vợ hết sức dã man, biến vợ thành nô lệ tình dục rồi đẩy cô vào ổ chứa.

 

Bi kịch lấy chồng “ngoại” nối dài


Theo Thống kê chưa đầy đủ, chỉ mới 2 tháng đầu năm 2010, đã có gần 200 phụ nữ ở các vùng quê của Hải Phòng lấy chồng ngoại, chủ yếu là người Hàn Quốc. Trong số này, có tới gần 100 trường hợp cô dâu với nhiều lý do bi đát khác nhau đã phải bỏ về địa phương .

 

Chuyện phụ nữ nông thôn Hải Phòng lấy chồng nước ngoài đã trở thành “phong trào” rộ lên từ những năm 90 của thế kỷ trước. Chỉ riêng xã Lập Lễ (huyện Thủy Nguyên) từ năm 2001 đến 2009 đã có 552  “cô gái quê của làng ta” sang làm dâu xứ người. Còn ở xã Phả Lễ (cùng huyện này), chỉ tính từ năm 2005 đến nay, cũng đã có gần 400 cô gái lấy chồng nước ngoài, chiếm khoảng 70% tỷ lệ kết hôn trong thanh niên toàn xã.

 

Tương tự, tại xã Đại Hợp (huyện Kiến Thụy), chỉ riêng 2 thôn Đông Tác và Cồn Mục, mỗi thôn cũng có tới vài trăm cô lần lượt lên “xe hoa” sang Trung Quốc, Đài Loan, Hàn Quốc. Đáng nói, họ ôm mộng “lầu son, gác tía” lũ lượt ra đi, nhưng rồi vài năm, lại thấy rồng rắn “hồi hương”…

Chị Đinh Thị B., 21 tuổi, ở xã Lập Lễ, vì không được tìm hiểu kỹ, chỉ do “bà mối” sắp xếp, nên ngày cưới của chị với người đàn ông Hàn Quốc đã không có mặt chú rể. Đến khi bay sang đất Hàn, về nhà chồng, chị mới hay người chồng lớn gấp 3 lần tuổi chị, lại còn mắc bệnh thần kinh, liên tục lên cơn. Mỗi lần lên cơn, chị là “vật” để anh ta đấm đá. Không thể chịu được bạo lực gia đình nhà chồng, B. đã trốn về nhà với một bộ áo cánh mang trên người.

 

Một trường hợp khác ở huyện Kiến Thụy. Chị Nguyễn Thị H., 27 tuổi, ở xã Đại Hợp phải mất tới 2.000 USD cho “trung tâm môi giới” để được kết hôn với người đàn ông Đài Loan hơn H. 20 tuổi. Là hoa khôi của làng, nay trở về, hết thở ngắn lại than dài, H. than với mọi người, chị đã từng mơ về một mái ấm gia đình, có người chồng giàu và những đứa con xinh. Nhưng sang tới Đài Loan, mới hay chồng đã có 2 con riêng. Anh ta kiên quyết không sinh thêm con nữa. Hỏi lý do vì sao thì chồng H. trả lời: “Việc này “madam” (bà mối) cam kết cưới H. về là để giúp việc chứ không phải để sinh con” (!?). Thế là 4 năm ròng rã, làm việc cật lực như người ăn, kẻ ở, H. đành ly dị, trở về Việt Nam với 2 bàn tay trắng.

 

Kiến Thụy và Thủy Nguyên là 2 địa phương ở Hải Phòng có nhiều phụ nữ lấy chồng người nước ngoài nhất. Riêng huyện Thủy Nguyên, thống kê chưa đầy đủ, đến nay có khoảng 1.340 phụ nữ lấy chồng Trung Quốc (chưa kể hàng trăm phụ nữ khác lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan), trong số này, ít nhất 53 trường hợp đã trở về Việt Nam, mang theo 44 đứa con lai. Đáng nói, bản thân những phụ nữ này, kể cả con cái mà họ đưa về, hầu hết không có giấy tờ tùy thân.

 

Ở xã Lập Lễ, mới đây, 8 phụ nữ lấy chồng Hàn Quốc chưa đầy năm, cũng đã trốn về VN với nhiều lý do khác nhau. Đương nhiên, họ cũng đều là những người không có giấy tờ hợp lệ, nhưng vì mưu sinh, phải làm các nghề tự do, nay đây, mai đó, rất khó khăn cho chính quyền địa phương trong việc liên lạc giúp đỡ hay quản lý tạm trú, tạm vắng đối với họ

 

Những năm gần đây, số phụ nữ trên địa bàn Hải Phòng, nhất là ở các xã Lập Lễ, Phả Lễ, Tam Hưng, Ngũ Lão (Thủy Nguyên), Đại Hợp (Kiến Thụy) di cư bất hợp pháp sang Trung Quốc giảm dần, song xu hướng phụ nữ lấy chồng nước ngoài hợp pháp, thông qua môi giới tại các địa bàn này lại tăng lên. Việc môi giới vừa công khai của các “Trung tâm môi giới lấy chồng người nước ngoài” vừa bán công khai của các “Ông Tơ bà Nguyệt hiện đại” với đủ các “chiêu thức” như: tổ chức các cô gái để “ra mắt” các chàng rể, cho họ tùy chọn; đưa ảnh chú rể từ ngoại quốc về Việt Nam để các cô gái lựa chọn, sau đó chắp mối về đón, đưa ra nước ngoài. Việc kết hôn như vậy không thể được coi là đàng hoàng, và đang tiềm ẩn nguy cơ của những phi vụ buôn bán phụ nữ ra nước ngoài. Trước mắt, với “làn sóng” phụ nữ kết hôn với người nước ngoài ngày một tăng, sẽ làm mất đi sự cân bằng tự nhiên giữa tỷ lệ nam và nữ. Hiện đã có rất nhiều trường hợp thanh niên trong xã phải đi các huyện ngoài, tỉnh ngoài để tìm hiểu, cưới vợ.

 

Câu chuyện “đổi đời” nhờ lấy chồng Đài Loan:

 

Thấy gia đình ông Phương khá lên nhờ con gái gửi tiền cho và còn bảo lãnh hai vợ chồng ông đi Đài Loan du lịch, nhiều gia đình trong xã lao vào cơn lốc “xuất khẩu cô dâu sang Đài Loan”. Xã cù lao Tân Lộc từ đó trở thành “đảo lấy chồng Đài Loan”.

 

Xã Tân Lộc (huyện Thốt Nốt, TP Cần Thơ) một thời được xem là “vương quốc” mía đường của đồng bằng sông Cửu Long. Từ trước năm 1990, toàn xã có 160.000 ha đất canh tác nông nghiệp thì có đến 100.000 ha được trồng mía, có thể nói đây là vùng chuyên canh cây mía. Vì thế, Tân Lộc được mệnh danh là “hòn đảo ngọt”. Giờ đây “đảo ngọt” đã bị lãng quên, thay vào đó người đời đặt cho nó cái tên “đảo lấy chồng Đài Loan”.

Khoảng đầu thập niên của thế kỷ trước, nhiều nhà máy đường kết tinh ở đồng bằng sông Cửu Long ra đời thì cũng là lời cáo chung cho nghề mía đường thủ công ở Tân Lộc. Trong quy luật cạnh tranh thị trường ấy đã “khai tử” 48 lò đường, 293 lò rượu cồn, 200 lò đường kết tinh có mật ở xã Tân Lộc. Hàng nghìn lao động và phương tiện sản xuất mía đường thủ công phá sản, thất nghiệp phải đi tìm việc ở nhiều tỉnh khác.

 

Một số người “tha phương cầu thực” ấy lại “gặp duyên” lấy được chồng Đài Loan. Gia đình gả con cho người nước ngoài sớm nhất là ông Võ Minh Phương, ở ấp Phước Lộc. Năm 1993, sau khi thất bại với nghề mía đường, ông Phương “ôm” một số nợ đáng kể, phải bỏ đi nơi khác làm ăn. Tình cờ ông Phương gặp người quen giới thiệu, mai mối cho con gái lấy chồng Đài Loan. Trước khó khăn của gia đình, cô con gái đầu lòng đã chấp nhận đóng vai “Thúy Kiều cứu cha”. Cuộc hôn nhân này tương đối suôn sẻ nên sau đó ông Phương tiếp tục gả cô con út cho người Đài Loan. Lúc đầu, nhiều người dân địa phương cho rằng ông Phương đem con “đi bán”, nhưng một năm sau, gia đình ông Phương khá lên nhờ con gái gửi tiền cho và còn bảo lãnh hai vợ chồng ông đi Đài Loan du lịch, “hiệu quả” con gái lấy chồng Đài Loan của gia đình ông Phương được nhiều người “ăn theo” và từ đó cù lao Tân Lộc trở thành “đảo lấy chồng Đài Loan”: hiện toàn xã Tân Lộc có trên 600 hộ gia đình làm sui với người nước ngoài. Nhiều gia đình có đến 3, 4 cô con gái lấy chồng Đài Loan, thậm chí có không ít trường hợp một cô gái lấy đến 3 đời chồng Đài Loan. Điển hình, V. đã 3 lần làm cô dâu xứ Đài. Từ ngày 18-8-2005 đến nay, có trên 280 phụ nữ được xác nhận tình trạng hôn nhân để chuẩn bị kết hôn với người nước ngoài.

 

Một Công an xã Tân Lộc, nhận xét: “Phụ nữ ưa lấy chồng ngoại ở Tân Lộc cũng có nhiều dạng, con nhà khá giả lười lao động, “thích đi máy bay” và cũng có cả những người thất tình muốn đi…”. Đáng ngại hơn, nhiều cô gái xem việc lấy chồng ngoại là cái “mốt”, không cần biết người chồng như thế nào, miễn là họ “ok” thì mình gật đầu. Bởi vậy, nhiều bậc cha mẹ té ngửa khi nghe tin con mình sắp “bay”, có cản cũng không kịp vì “chúng nó đã chịu ăn đời ở kiếp với nhau rồi”. Chuyện của ông T. là một ví dụ. Ông là cán bộ hưu trí, khi đứa con gái cho hay đã “hốt” được anh chồng Đài Loan, ông nói như muốn khóc “dù tui không đồng ý nhưng chúng nó đã tổ chức cưới nhau rồi, làm sao đây”.

 

Nhiều trường hợp khi lấy chồng về “bên ấy” sống không hợp nên mẹ con bồng bế nhau về quê ngoại. Hiện ở Tân Lộc có 15 trẻ em là con của những cô gái kết hôn với người nước ngoài và con số này còn tăng trong thời gian tới. Ngoài ra, cũng có nhiều trường hợp, cha mẹ nghèo quá nuôi con không nổi nên gửi về ông bà ngoại nuôi. Nhiều trường hợp quá tin vào “miền đất hứa” tổ chức đám cưới, sống chung với người nước ngoài nhưng khi làm hồ sơ kết hôn không hợp lệ, đã trở thành… “vợ trẻ góa chồng Đài Loan”.

Theo Công an xã Tân Lộc, tình trạng lấy chồng nước ngoài rầm rộ làm cho tình hình trật tự địa phương thêm phần phức tạp. Những năm 2001-2002, “cò” lấy chồng Đài Loan về tận xã hoạt động. Các đối tượng này cố tình vi phạm pháp luật, gian lận, khai man tuổi làm chứng minh nhân dân để được xuất ngoại.

 

Mới đây, Công an địa phương phát hiện, xử lý phạt 2 triệu đồng và thu hồi toàn bộ giấy tờ giả của Trần Thị Kim Xuân. Cô này mới 14 tuổi, nhờ “cò” Nguyễn Thị Mạnh đã làm giả hồ sơ để được kết hôn với người nước ngoài. Ngoài ra, nhiều ông bố, bà mẹ đích thân dẫn con mình lên TP HCM chờ “xem mắt”, nếu được chọn thì đưa nhau về làm thủ tục rồi tổ chức đám cưới… Tuy nhiên, nhiều trường hợp lấy chồng ngoại thất bại, quay về Việt Nam nhưng không dám về quê vì sợ thiên hạ cười chê nên ở lại TP HCM bán “bia ôm”.

 

Và bi kịch lấy chồng Đài Loan

 

Không còn không khí nhộn nhịp của mấy năm về trước khi gả con về làm dâu xứ Đài, giờ đây những ngôi nhà ở một số xã vùng sâu của tỉnh Hậu Giang và TP Cần Thơ đang chìm trong không khí ảm đạm bởi các cô dâu ấy sau nhiều năm lưu lạc xứ người giờ đây trở về trong tình cảnh bi đát: phát bệnh tâm thần, hoảng loạn.

 

Đó là Cao Thị Bích My, bệnh nhân của BV Tâm thần TP Cần Thơ: cô năm nay 23 tuổi, nhà ở ấp Phúc Lộc 2, xã Trung Nhứt, huyện Thốt Nốt (Cần Thơ), lấy chồng Đài Loan cách đây 4 năm.

 

Ông Cao Văn Hùng - cha của My cho biết, ngày trước My là một đứa con gái nhanh nhẹn, xốc vác, là tay nhờ cậy của cả nhà. Nghe bà mai dỗ ngọt, gia đình đã đốc thúc My lấy chồng Đài Loan để sớm có tiền gửi về. My theo chồng được vài tháng thì gia đình nghe thông báo My phát bệnh, chồng My cũng có đưa đi điều trị nhưng không hết, đành trả về Việt Nam. Từ ngày về nhà, My không thiết ăn uống, cứ ra đường nhảy múa, ai hỏi gì cũng không nói, hễ nhắc tới chồng là tự nhiên ngơ ngẩn rồi ngồi thu lu một góc, nói cười một mình. Bác sĩ điều trị đã làm đủ mọi cách vẫn không tìm ra nguyên nhân căn bệnh của My, nhưng ông chắc chắn, bệnh nhân đã bị một cú sốc tâm lý rất lớn mới như vậy. Giờ nếu có thuốc uống thì My đỡ được phần nào, nhưng sau đó là bị mất ngủ trở lại, nói nhảm, đập phá đồ đạc...

Đó là Cao Thị Hồng Nương ở ấp Trường Thọ A, xã Trường Long Tây, huyện Châu Thành A (Hậu Giang). Bà Nguyễn Thị Đào - mẹ Nương - cho biết: “Bây giờ nhà tôi khổ như địa ngục, gần 10 miệng ăn phải chạy gạo từng bữa, thêm con gái bệnh không có tiền thuốc thang. Phải chi ngày trước không gả nó qua Đài Loan thì đâu ra nông nỗi”. Nương thường ngồi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt như tượng. Hai đứa con vào thăm, Nương cũng chẳng biết là ai, mấy lần đuổi đánh náo loạn. Năm 2000, Nương lấy người chồng Đài Loan hơn mình 10 tuổi và sinh 2 đứa con. Thời gian đầu Nương cũng có gọi điện về thăm nhà, nhưng sau thưa dần rồi bặt vô âm tín. Bên nhà có gọi qua nhưng chồng viện cớ không cho gặp Nương. Đùng một cái, chồng Nương mang vợ về trả với lý do vợ bệnh tâm thần, rồi làm ngay thủ tục ly hôn.

 

Bác sĩ Huỳnh Thị Ngọc Linh - trưởng phòng tổ chức của BV, người từng tham gia điều trị tâm lý cho các cô dâu xứ Đài, ngậm ngùi: “Đa số vào đây đều thuộc dạng loạn tâm thần phản ứng, nghe tới chữ con người là hoảng sợ, hỏi chuyện gì cũng trả lời tầm bậy. Thông thường, nguyên nhân chính dẫn đến bệnh này là stress do bị đối xử tàn tệ, hạ thấp giá trị con người. Phần lớn các cô rơi vào những cuộc hôn nhân với Đài Loan đều xuất phát từ tấm lòng hiếu thảo, muốn hi sinh bản thân mình để lo cho gia đình. Tiếc là các cô đã hi sinh không đúng cách, nên chẳng những không hiệu quả mà còn gây mất mát, tổn thương”.

*

Hàng ngày, có hàng chục nghìn cô gái làm dâu xứ người đang bị hành hạ, ngược đãi ngày đêm. Nhiều cô bị chồng trói chặt, dán băng keo vào miệng, khiêng bán cho tú bà; Lại có cô bị chồng dùng kim đâm vào 10 đầu ngón tay rồi nhúng vào nước muối, lấy ná thun bắn vào mi mắt và lấy dao cứa chằng chịt vào lưng…Những “người chồng” này hành hạ các cô như một thú tiêu khiển quái gở! Trên báo chí Đài Loan thường có những bài phản ánh nhiều trường hợp cô dâu Việt bị hành hạ thậm tệ như thế. Điển hình như vụ việc xảy ra với cô Vũ Thanh Thảo. Cảnh sát Đài Loan đã phát hiện 2 thanh niên đang chở cô Vũ Thanh Thảo, 21 tuổi, hai chân bị trói chặt bằng dây, hai tay bị quấn băng keo trói quặt ra sau và miệng cũng bị dán kín băng keo đi bán cho ổ mại dâm. Theo lời khai của Thảo, cô nhập cảnh theo diện lấy chồng Đài Loan đã hơn 1 năm, nhưng chồng tên gì cô cũng chẳng biết. Cô chỉ nhớ người ta gọi chồng mình là A Minh. Cách đây một tháng, cô gặp hai thanh niên này ở Đào Viên. Lúc đó, hai thanh niên này hứa hẹn sẽ dẫn cô đi Chiayi và giúp cô kiếm việc làm. Khoảng 5giờ chiều ngày 22/6, họ chở cô về miền Nam Đài Loan và nghỉ qua đêm ở một nhà trọ thuộc Gia Nghĩa. Chiều 23/6, trước khi chở cô rời khỏi nhà trọ, họ đã trói gô tay chân cô và dùng băng keo dán miệng cô lại. Sau đó, cô thấy có 2 thanh niên khác bàn chuyện với họ. Một lúc sau, hai người kia lắc đầu rồi bỏ đi. Cô không hiểu họ bàn chuyện gì với nhau, nhưng cô nghi rằng họ có ý bàn chuyện đem bán cô.

Theo lời khai của Tiêu Chí Hào, một trong số 2 thanh niên, lúc đầu họ rủ nhau đi về Gia Nghĩa nghỉ mát. Nhưng vì cô này quá “ồn ào”, lại còn mắc nợ họ một số tiền chưa trả nên khi thấy những bảng quảng cáo về những dịch vụ mại dâm, họ mới có ý bán cô cho những ổ mại dâm đó với giá 60.000 đài tệ. Theo giao kèo, họ sẽ giao người và lấy tiền tại vùng Shuey-Shang. Nhưng rồi người mua chê bai nên cuộc mua bán bất thành. Tuy nhiên, gã thanh niên đi cùng là Hà Kiến Huân lại chối bay chối biến. Cảnh sát đang tiếp tục điều tra vì tình nghi đằng sau hai thanh niên này còn có đồng bọn và những người chủ chốt khác, chuyên tổ chức buôn bán người cho những ổ mại dâm. Dĩ nhiên, không loại trừ trường hợp các cô gái bị chính chồng mình mang đi bán. Điều này không có gì ngạc nhiên, vì truyền hình Đài Bắc có hẳn một chương trình quảng cáo cô dâu Việt Nam, như một dạng rao bán hàng hóa của các công ty môi giới. Hiện hai tội phạm đang bị giam giữ để chờ điều tra và xét xử.

 

Theo nhật báo Quả táo (Đài Loan) và tờ Newpaper (Singapore), ở Đài Loan đã xảy ra một vụ án gây phẫn nộ đã được báo chí nước ngoài tường thuật cặn kẽ. Nạn nhân bị hành hạ, đọa đày còn khổ hơn 12 kiểu khổ hình tra tấn dã man thời các bạo chúa ngày xưa là một cô dâu Việt Nam tên Đoàn Nhật Linh, 20 tuổi. Năm 18 tuổi, cô gái xinh đẹp có đôi mắt to tròn và nụ cười lúng liếng hân hoan lấy chồng Đài Loan tên Liu Cheng-Chi (Lưu Chánh Kỳ), 39 tuổi. Trong ngày cưới, cô dâu cười rạng rỡ, gia đình Linh đều “hãnh diện” với bà con xóm giềng vì chú rể vừa có tiền vừa đẹp mã tốt áo. Nhưng, từ tháng 4/2002, Linh theo chồng sang Ðài Loan và bắt đầu một cuộc đời tủi nhục. Người chồng Linh - ông Lưu Chánh Kỳ vẫn sống chung với vợ cũ là Lin Lee Zhu (Lâm Lệ Như), 34 tuổi. Dù đã có với nhau một đứa con gái, nhưng vì bà Lâm Lệ Như hay bị sẩy thai, không sinh được con trai nối dõi nên vợ chồng họ bàn nhau ly hôn giả, để Lưu Chánh Kỳ sang VN tìm vợ để sinh con trai và để có người giúp việc không công. Từ khi Linh sang Đài Loan, Lưu Chánh Kỳ bắt đầu một cuộc sống trác táng, hằng đêm Lưu cùng lúc ngủ chung một giường với cả Linh và người vợ cũ. Ban ngày, Linh phải làm tất cả mọi việc trong nhà để phục vụ cả nhà như một ôsin. Đêm, Linh thường xuyên bị cả vợ chồng Lưu cưỡng bức phải “chơi trò dâm loạn 3 người trên một giường”. Thế vẫn chưa đủ. Ba tháng sau đó, vợ chồng Kỳ - Lưu mới bắt đầu giở trò hành hạ Linh dã man bằng nhục hình.

 

Tất cả giấy tờ của Linh từ hộ chiếu đến thẻ cư trú đều bị Lưu Chánh Kỳ cất giữ và cấm cô không được liên lạc với bất cứ một ai. Hắn còn giam Linh vào một căn hộ biệt lập trên tầng 4 của ngôi nhà trên đường Thủy Cảnh, thành phố Đài Trung. Mỗi ngày cô chỉ được ăn 1 bữa và chỉ được đi vệ sinh 1 lần trong ngày. Vì ăn chơi trác táng, Chánh Kỳ được bác sĩ chẩn đoán là nhiễm trùng đường tiểu. Nghi ngờ Linh từng làm tiếp viên quán rượu nên đã lây bệnh cho mình, Kỳ và vợ thẳng tay dùng những hình thức tra tấn “tù” dã man để cưỡng bức Linh phải ký vào giấy xác nhận mình đã từng làm gái mại dâm, thường xuyên ăn nằm với khách ở khách sạn, bị nhiễm trùng đường tiểu nên đã truyền bệnh cho ông ta. Linh thường xuyên bị hai người trói lại, bà Lâm giữ chặt lấy người cô để chồng mình dùng kim đâm vào 10 đầu ngón tay của Linh, rồi nhúng những ngón tay rỉ máu của cô vào nước muối. Chưa đã, hắn còn dùng gậy đánh đập Linh dã man, dùng dao chém vào lưng cô, rạch những vết thương ngang dọc trên lưng cô. Thậm chí, họ còn bắt cô nhắm mắt lại rồi lấy ná thun bắn thun vào mắt cô. Suốt 7 tháng liên tục bị hành hạ, từ một cô gái thanh xuân tràn đầy sức sống cô gầy guộc còn da bọc xương, từ 48 kg cô còn 20 kg.

 

Tháng 2/2003, Linh không còn đi đứng nổi khi trên người đầy những vết thương tứa máu. Vợ chồng Lưu Chánh Kỳ sợ Linh chết. Cả hai khiêng cô lên xe, chở đến một bãi vắng của Nhà máy Phát điện ở ngoại ô Đài Trung rồi vứt cô xuống. Sức tàn, lực kiệt, nhưng bản năng sinh tồn và những uất ức dồn nén khiến Linh cố lê lết đến một quán ăn gần đó để xin ăn. Cảnh sát nhận được tin báo đã đưa cô vào bệnh viện cấp cứu. Sau hơn một năm điều trị và được chăm sóc đặc biệt, Đoàn Nhật Linh đã bình phục. Trước cơ quan điều tra, vợ chồng Lưu Chánh Kỳ đã phủ nhận hoàn toàn hành vi phạm tội ngược đãi của mình. Thậm chí, Lưu Chánh Kỳ còn giả bị tâm thần để “thoát tội”. Sau khi cơ quan điều tra giám định cả vợ lẫn chồng đều không hề bị tâm thần, ngày 9/6 vừa qua, Công tố viện Đài Trung đã quyết định khởi tố Lưu Chánh Kỳ và Lâm Lệ Như về tội “ngược đãi người khác như nô lệ” với mức án đề nghị là 7 năm tù.

 

Theo cảnh sát viên đặc trách về ngoại vụ tại thành phố Đài Trung, 1/10 trong số 384 cô dâu từ VN đang là nạn nhân của những vụ bạo hành trong gia đình, bị chồng đánh đập hay bóc lột tàn nhẫn. Đa số đã làm vợ với những nông dân nghèo hay những công nhân lao động không có giáo dục hoặc ở dưới mức tiểu học, một số khác phải lập gia đình với những người khuyết tật...

*

Sóc Trăng là một trong những địa phương có nhiều xóm được gọi là “xóm Đài Loan”, vì có quá nhiều cô gái trẻ đua nhau lấy chồng ngoại. Thống kê của ngành chức năng, từ năm 1999 đến 2010, tỉnh có trên 7.000 phụ nữ lấy chồng ngoại, trong đó có đến 70% lấy chồng Đài. Tại huyện Cù Lao Dung, chỉ tính riêng xã An Thạnh Nhất có đến trên 400 cô gái được các ông chồng cưới về Đài Loan làm vợ. Trong số này có rất nhiều người gặp trắc trở về tình duyên do bất đồng ngôn ngữ, bị cha mẹ chồng và cả chồng đánh đập nên trốn về Việt Nam trong sự tủi nhục, lỡ làng đời con gái. Hàng trăm đứa con lai cũng theo mẹ về quê nhà trong khốn khó, thiếu thốn tình cảm gia đình.

 

Chuyện của bé Như Ý ở xã Long Hậu, huyện Lai Vung (Đồng Tháp) thật thương tâm. Mặc dù được sống với mẹ nhưng bé gái này bị chính mẹ và người tình hành hạ nhẫn tâm khi mới 9 tháng tuổi. Mẹ bé là Nguyễn Thị Xuân Lan (29 tuổi) lấy chồng Đài Loan cách nay 9 năm. Bị nhà chồng hành hạ nên Lan trốn nhà đi làm công nhân rồi sống chung như vợ chồng với một người Đài Loan khác và có thai. Đầu năm 2009, Lan mang bầu trở về quê nhà sinh con và sống như vợ chồng với một người đàn ông khác. Bé Như Ý ở cùng với mẹ. Giữa tháng 8 năm ngoái do thấy bé Như Ý hay khóc đêm, tình nhân của mẹ cho rằng cô bé 9 tháng tuổi mang hai dòng máu Việt - Đài bị ma nhập nên chữa trị bằng cách hành hạ, đánh đập gây thương tích đến 25%.

*

Sau khi làm việc “tóm lược” tài liệu về vấn đề “Lấy chồng ngoại” cho ông Thế Sự, ông muốn tôi đi theo để phụ giúp ông vì lần này ông thấy trong người hơi mệt mỏi. Tôi chưa biết có nên nhận lời hay không thì nhận được điện thoại của một người bà con bên vợ mời tới dự lễ đám cưới “lấy chồng xứ Hàn” của con gái ông ta! Tôi vừa nói với ông Thế Sự về đám cưới lấy chồng Hàn thì lại nhận được điện thoại của một người bạn khác ở miền Tây - “cái nôi của phong trào lấy chồng ngoại” - mời đến dự đám cưới của con gái ông ta “Lấy chồng xứ Đài”! Nghe xong cú điện thoại này, tôi quyết định đi theo giúp ông Thế Sự vì thấy sắc mặt ông rất kém, ấn đường lại có màu xám đen, nguy cơ gặp “tai biến” là rất lớn!

 

 

Sài Gòn, tháng 5-2011

Đỗ Ngọc Thạch

 

 

 

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Đường Văn ::
  •   MỘT TRĂM VÀ CHÍN CHÍN - Tiểu thuyết của Trần Chiểu (chương 1- 4)
  •   PHÒNG DỊCH
  •   ĐẠO LÀM THẦY
  •   KHÁT VỌNG HÒA BÌNH CỦA DÂN VIỆT
  •   Bão cuối mùa
  •   Chuyện tổ quốc moving bất thành
  •   Điệu xòe Mường Hoa
  •   NHỮNG MẢNG GHÉP
  •   LỜI TỔ QUỐC THÁNG 5
  •   Xin lỗi tình yêu...
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net