Tìm kiếm:

Số truy cập: 11106828

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Mỗi nhà văn một chuyện lạ (Phạm Khải - NXB Dân Trí)

- Chạm vào nỗi nhớ (thơ Trần Bá Giao - NXB Hội nhà văn)

- Ánh sáng (thơ Trương Trung Phát - NXB Hội nhà văn)

- Loa kèn trắng đợi anh (Tản văn của Diệu Thu, NXB Văn học)

- Từ hầm lò Mông Dương đến nóc nhà thế giới Tây Tạng (Huỳnh Dũng Nhân - Đỗ Doãn Hoàng, NXB Thông tấn)

- Người thứ ba (Thơ Đinh Thị Hường, NXB Hội nhà văn)

- Tĩnh thì sáng (Thơ Đỗ Trọng Khơi, NXB Hội nhà văn)

- Trường Sa ơi Trường Sa (Thơ Lưu Thị Bạch Liễu- NXB ĐH Thái Nguyên)

- Và đàn bà (Tạp văn của Bùi Thanh Minh - NXB Quân đội nhân dân)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Tác phẩm - Dư luận


THƠ miên di

 

 

THƠ miên di

------------------------

 

 

Thượng đế ủ ê

Thượng đế ủ ê một sáng tạo buồn

gửi xuống trần gian một chính mình

toàn năng đi tìm bất lực

 

nơi đấy

hoa nở không để tàn

lá xanh không để vàng úa

như nụ cười

người thắp lên môi

 

nơi đấy

thời gian mòn vẹt

lên men từng chủ nhật

tròn như viên sỏi vêu vao

dấu hỏi trăm năm

nước chảy đá mòn, nước có mòn không?

 

nơi đấy

nỗi buồn chín rục thành giọt nước mắt

lên men một sáng tạo buồn

rồi đặt tên là Thượng đế


 




Vết lạnh

 

Mùa đông giữa căn phòng ấm 
tâm tư ngoài song cửa
như gió không biết nơi về
thổi qua kẽ lòng như phên liếp
đông đã về 
hay là Em
anh không thật biết

kéo mảnh buồn đắp lên vết lạnh
chợt hiểu một điều giản dị 
nếu không có mùa đông
đâu ai tìm thấy trong vòng tay là ấm áp 
nếu không có những ra đi lạnh lẽo 
đâu ai biết những gì đã để lại trong nhau
đừng hắt hủi mùa đông
mùa của chúng mình khi không còn oi ả

ngày ngổn ngang như những que củi ướt
chất chồng lên những qua đi
một mình nhau
nhen lên chút lửa
anh không thật biết hôm nay chớm đông 
hay chỉ chút 
lạnh lòng


 

 

 

 

Xó ngày

 

hoang hiu chiếc ghế trống 

mong được có người ngồi

vậy mà sao cứ nghĩ

về điều đã đi


dáng ai xuôi qua ngày

còn thề vào mái tóc giữa thế kỷ đười ươi

nhát cười như roi quất

 

thì giờ nằm chỏng chơ nơi xó ngày rông rỗng

một bình hoa quên cắm

cười mà ngỡ là vui

 

ngoài sân lũ trẻ nhỏ giỡn vào tuổi thơ rơi

ngoài sân bông hoa nở
phía cuối ngày xa tôi


phía cuối ngày xa tôi

thấy đời như phố chợ

thèm mình là cộ xe

miên di

----------------

 

 

 Lời bình của nhà thơ Văn Công Hùng

 

 

          Mới đây vô tình tôi đọc hai câu thơ trên mạng: Có lần mở cửa bước vào/ vào trong mới biết mình lao ra ngoài, xong bật cười vì sự ngộ nghĩnh, sau nữa thì... ngơ ngác. Có một điều gì đấy cứ khiến mình day dứt. Tìm hiểu thì tác giả là miên di, một người mới chính thức viết cách đấy chưa đầy năm.

 

          miên di (không viết hoa ) là một sự lạ ở làng viết trẻ hiện nay. Viết rất muộn, nghề nghiệp không liên quan gì đến văn chương, cũng không được đào tạo bài bản, nhưng đang hot bởi sự xông xáo ở nhiều lĩnh vực: Văn xuôi, thơ, và cả phê bình. Hot vì sự lạ nữa, lạ ở cách cảm, cách nghĩ, cách nhìn và cả cách thể hiện...

 

          Thơ miên di mới đọc tưởng như hậu hiện đại, té ra lại rất bình dị, phần trực giác của anh khá mạnh đủ để giải mã những giấc mơ vô cơn cớ nhưng lại rất đời. Chữ của anh tươi và đầy cảm giác với một biên độ cảm xúc khá rộng nhưng không loãng. Với thơ, anh vừa là cộ xe lại vừa là tuấn mã. Những ám ảnh trong thơ anh đủ bắt chúng ta phải thảng thốt giật mình rồi cùng lên đồng với những chủ nhật lên men, với câu hỏi không đợi trả lời: Nước chảy đá mòn/ vậy nước có mòn không?...

                                                        

 

Bài đã đăng trên Văn nghệ Trẻ

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Tác phẩm - Dư luận ::
  •   ĐỌC “NHŨNG CHIỀU” THƠ VĂN THANH
  •   TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI
  •   Trần Huy Minh Phương trình làng Gió mặn
  •   Cùng Du Nguyên “lêu hêu” một khúc mùa hè
  •   ĐỌC “CŨNG ĐÀNH…” THƠ VĨNH THUYÊN.
  •   Tình ca mùa hạ
  •   Xác phàm
  •   Hãy cùng thắp nén tâm hương
  •   NHỮNG CÂU THƠ CHẮT TỪ MỒ HÔI VÀ NƯỚC MẮT
  •   Nét tương đồng trong Thoạt kỳ Thủy của Nguyễn Bình Phương và Con của chuột của André Pieyre de Mandiargues
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net