Tìm kiếm:

Số truy cập: 3647229

 

Trang chủ Diễn đàn Giới thiệu Liên kết

 

LĂNG KÍNH

 

 Chống tham nhũng: muôn đời không ai cho ngóc đầu dậy (VNN)

 

 Khi các quan "ông chẳng bà chuộc" và chuyện Phó Tổng VTV

 

 Tác giả 'Bổ đề Langlands': Tiến sĩ chả có nghĩa lý gì...

 

 Trung Quốc thắng hợp đồng EPC: Hãy phàn nàn chính chúng ta (Nguyễn Quang A)

  

TIÊU ĐIỂM

 

 Hỗn nhập ngôn ngữ, một giải pháp hiện đại hoá tiếng Việt của Phạm Quỳnh

 

 Trả lại tên cho một thi nhân tiền chiến đất Thăng Long

 

 Cú mèo và rượu hoa- Truyện ngắn mới của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ

 

 Blogger và những cách tân nghệ thuật

  

 Tuyển sinh đại học hệ chính quy ngành viết văn

  

 Thư mời của PHONGDIEP.NET

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

"Với tôi, thơ là những vọng âm của quá khứ, là cánh đồng chiêm trũng với chiếc nón là dáng mẹ tất tả đường trơn, là thị xã Hà Đông đêm xa nhà trọ học" (Đoàn Đại Trí)

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

"Phan quay cuồng đầu óc. Cô bắt đầy nhìn thấy đám tắc đường phía trước có mầu khê vàng và bốc mùi khét lẹt. Những chóp mũ bảo hiểm nghi ngút khói." (Thời gian tối đa, truyện ngắn của Phong Điệp)

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

TÁC

PHẨM

& 

LUẬN

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)
Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Tác phẩm - Dư luận

Bình bài thơ Đợi của Vũ Quần Phương

 

 Vũ Quần Phương 

 

ĐỢI

                                                         

Anh đứng trên cầu đợi em

              Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm

         Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy

          Nước chảy bên lòng, anh đợi em.

*

Anh đứng trên cầu nắng hạ

  Nắng soi bên ấy lại bên này

        Đợi em. Em đến? Em không đến?

         Nắng tắt, còn anh đứng mãi đây!

*

Anh đứng trên cầu đợi em

           Đứng một ngày đất lạ thành quen

        Đứng một đời em quen thành lạ

         Nước chảy...Kìa em, anh đợi em! 

                                              ( 100 bài thơ hay thế kỉ XX,

                                                      NXB Giáo dục-2007) 

 

Lời bình:

       Nhà thơ Vũ Quần Phương có nhiều bài thơ hay nhưng "Đợi" là bài nổi tiếng nhất. Nó được bình chọn xứng đáng đứng vào hàng ngũ "100 bài thơ hay thế kỉ XX".

 

       "Đợi" đã có duyên may, được nhạc sĩ Huy Thục phổ nhạc từ 1986, ngay khi mới ra đời. Bằng cách hoán đổi vị trí nhân vật trữ tình giữa"Anh" và "Em" và với chất liệu ca trù tạo nên giai điệu thiết tha, ngọt ngào, trong sáng, ca khúc"Đợi" dành riêng cho phái đẹp hát, đã làm rung động bao trái tim yêu, đã là "một trong những tượng đài tuyệt đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong âm nhạc" (Châu An)

 

      Từ bài thơ, ta lại cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của chàng trai qua hình ảnh"đứng trên cầu đợi em". Những chiếc cầu bắc qua sông, suối đã là nơi hẹn hò, chờ đợi của bao đôi lứa xưa nay. Nhưng cái tài của nhà thơ là ở chỗ khai thác ý nghĩa mới mẻ của những thi liệu quen thuộc ấy. "Anh" được đặt giữa một không gian, thời gian nghệ thuật và một trạng huống đặc biệt để bộc lộ phẩm chất tốt đẹp trong tình yêu của mình. Cuộc hẹn gặp tưởng sẽ đầy tình tứ, lãng mạn của hạnh phúc tình yêu hoá ra đã lỗi hẹn! Thế mà giữa ngày"nắng hạ", chàng đã đứng đợi nàng từ lúc ban mai khi"nắng soi bên ấy" cho đến trưa, đến chiều nắng soi"lại bên này" và... cho đến cả lúc "nắng tắt", hoàng hôn buông xuống vẫn cứ đứng đấy mà đợi, mà chờ. Sự bền bỉ ấy được diễn tả qua hàng loạt điệp ngữ và sự tăng cấp của các hình tượng vừa sóng đôi vừa đối lập. Dù có phấp phỏng, băn khoăn "Đợi em.Em đến? Em không đến?" thì anh vẫn sẵn sàng:

 

                                             Đứng một ngày đất lạ thành quen

                                             Đứng một đời em quen thành lạ

 

Với  đất,"đứng một ngày"cũng khiến cho những gì xa lạ trở thành gần gũi, quen thân. Với em, anh biết, khi anh "đứng một đời" để đợi thì em có thể đã nhiều đổi thay, khiến cho"em quen thành lạ". Nhưng anh vẫn cứ "đứng mãi đây" để đợi, để chờ. Em đây là em của " cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên" (Thế Lữ), em của tình yêu tuyệt đẹp trong anh. Anh sẽ đợi em cho đến khi có thể thốt lên:"Kìa em, anh đợi em!".

 

        Đây quyết không phải là sự đơn phương của kẻ tình si. Nhân vật có một tư thế trữ tình thật đẹp, tư thế đứng đợi đầy bản lĩnh: đàng hoàng, đĩnh đạc, tự tin! Mới hiểu, trong tình yêu, việc bền bỉ đợi chờ, thuỷ chung son sắt cũng là phẩm chất, là sức mạnh của phái mày râu. Cứ nghĩ, giá có nhà nghệ sĩ điêu khắc lấy cảm hứng từ bài thơ dựng lên bức tượng một chàng trai đẹp khoẻ khoắn, lành mạnh đứng trên chiếc cầu dưới có dòng nước chảy, dõi tầm mắt ra xa, đăm đắm đợi chờ...và đề vào đó một chữ "ĐỢI". Tượng đài này sẽ "trơ gan cùng tuế nguyệt", cùng với tình yêu bất tử!

 

      Giữa thi phẩm và nhạc phẩm "Đợi" đã cùng có chung một hằng số: cả chàng và nàng đều biết yêu bằng tình yêu đích thực, biết lấy cái bất biến của tấm lòng mà ứng xử với mọi cái vạn biến của cuộc đời để giữ lấy một tình yêu lí tưởng. Cái ý tưởng ấy đã được thể hiện bằng một cấu trúc ngôn ngữ thơ thật là hoàn mĩ. Cả một hệ thống từ ngữ thuần Việt được chọn lọc, gọt dũa, tinh luyện đến hàm súc tối đa. Tên đề chỉ một từ "Đợi". Và ba khổ thơ láy đi láy lại cũng cốt thể hiện cho được tình cảm và ý chí "đợi" của chủ thể trữ tình. Khi đã  "đợi", ta chẳng những giữ trọn lời hẹn ước, mà cao hơn, còn chờ đón một điều gì tốt đẹp, còn hướng về một điều kì diệu ở tương lai. Từ hoàn cảnh ra đời, từ ngôn ngữ, hình tượng thơ và tình cảm của câu chyện tình yêu, người đọc còn liên tưởng đến một tầng nghĩa khác. Thời gian trôi làm biến đổi tất cả, dòng đời  cứ chuyển biến như nước dưới chân cầu "xưa đã chảy, sau còn chảy", như ánh mặt trời cứ soi, tắt ngày ngày. Nhưng người ta khi đã có một định hướng đúng đắn, đẹp đẽ về một sự nghiệp, một khát vọng sống, một lí tưởng xã hội, một lí tưởng nghề nghiệp, một lí tưởng thẩm mĩ... thì hãy biết giữ vững niềm tin và hi vọng; hãy biết kiên tâm, bền chí "đứng đợi" trên chiếc cầu nối đôi bờ hạnh phúc ấy; cũng giống như văn hào Victor Hugo đã từng nói: "Mơ ước là hạnh phúc, chờ đợi là cuộc đời". Đó là triết lí, là tư tưởng toả sáng đằng sau giọng thơ trữ tình của bài thơ. Bằng sự trải nghiệm của thế hệ nghệ sĩ nửa sau thế kỉ trước, chứng kiến bao nhiêu cuộc đợi chờ, có mất mát, có hội ngộ; chứng kiến bao nhiêu biến đổi lớn lao của nhiều số phận và cộng đồng, Vũ Quần Phương  nhắn gửi chúng ta thông điệp này.

 

       "Đợi" vừa là một bài thơ tình tuyệt đẹp vừa là một bài thơ trí tuệ sâu sắc. 

                                                                                                               Qùa tặng Ngày 14/2 và 8/3

                                                                                                                        Phạm Văn Chữ

 

 

Bản tác giả gửi Phongdiep.net

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Tác phẩm - Dư luận
  •   Chân trần trong nắng hạ - một nét thơ trang đài
  •   Tove Jasson, nhà văn xứ tuyết đi khắp thế giới cùng những chú Mumi
  •   “Tiếng hát làm dâu”- một khúc ca bi tráng
  •   VÀO MỘT ĐÊM KHÔNG TRĂNG
  •   NGỒI – VÀ NHỮNG THỂ NGHIỆM THẤT BẠI?
  •   TÍNH LIÊN TỤC CỦA NHỮNG RỜI RẠC TRONG THƠ NGUYỄN VIỆT TUẤN
  •   Sức nặng của ý tưởng
  •   THẮP LÊN Ý NGHĨA SỐNG – Ý THỨC TRONG THƠ NGUYỄN VÂN THIÊN
  •   Dấu chân thời gian...
  •   LÊ HỒNG THIỆN NỖI NIỀM CHUNG RIÊNG VỚI TRẺ EM
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net