Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Văn học thiếu nhi
NGHE CHÁU HỎI ?
Vũ Xuân Quản
- Hội viên Hội nhà văn Hà nội
CÕNG
Yêu tặng: các cháu nội & ngoại.
Có lần cõng cháu dạo chơi
Nựng yêu bà bảo rã rời cả tay
Ngoan nào ! đi bộ đoạn này
Sang đường, bà lại cõng ngay Văn à
Láu tôm...cháu hỏi vặn bà
Đất cõng toà nhà, nó có kêu đâu
Sông dài cõng những cây cầu
Oằn lưng mà chả kêu đau bao giờ
Tủ cao cõng những tập thơ
Nồi cơm cõng bởi bếp lò bà đun
Cõng năm, ngày chẳng hề run
Núi cao cõng cả xanh um đại ngàn ?
Bà cười xí xoá giòn tan
Văn ơi ! cõng cháu khi sang bên đường...
MÈO HEN...
Bà cháu nuôi một con mèo
Lông vàng óng ả, thường theo đuôi bà
Ngót dạ ngoắc miệng kêu la
Động lòng ! bà gọi vào nhà cho ăn
Đánh no lau miệng vào chăn
Uốn mình làm dáng nhố nhăng...đến là
Hắn thường khoác lác với bà
Chuột là chuyện vặt, vào nhà...chết ngay
Chuột nhắt không đáng một tay
Chỉ nửa cú móc lăn quay ra sàn
Chuột cống mà dám cả gan
Đào tường khoét ngạch đời tan tức thì
Chuột đàn phương bắc nhiều khi
Cậy đông liều lĩnh biết gì...choa đâu ?
Ra oai trợn mắt, vuốt râu
Bà nghe tưởng thật, ngờ đâu mèo già
Suốt ngày ngủ gật ngủ gà
Trông như dân nghiện chẳng ra hồn mèo
Nhác trông thấy chuột leo trèo
Nấp kín một xó meo meo giả vờ
Chuột càng được thể nhởn nhơ
Gặm nát tất cả còn trơ xác nhà...
Bây giờ bà mới ngộ ra
Loại mèo tán dóc chỉ là mèo hen.
THƠ ÔNG
( Tự trào )
Thơ ông có thép có gang
Ẩn trong câu chữ dễ dàng nhận ra
Hôm nay cháu bảo với bà
Que cời mà cháy...lấy ra bà dùng ?
Hà nội, 13/12/09
NGƯỜI THƠ
( Tự trào )
Về già ông cháu sính thơ
Trầm ngâm hàng giờ với đống tản văn
Mải mê quên cả bữa ăn
Chộp được tứ lạ...lại lăn ra cười...
Người thơ có tý khác người
Quên quên nhớ nhớ thói đời lan man
Chỉ lo tứ đến tràn lan
Phải cười ? cháu sẽ sẵn sàng giúp ông.
10/12/2009
NGHE CHÁU HỎI ?
Chiều nay ông cháu du xuân
Đứng trong tĩnh lặng ngắm Ông Phật ngồi
Lên ba cháu tự nói thôi
Sao Ông im lặng không cười thế Ông ?
Phật ngồi tuổi đã ngàn năm
Ưu tư từ cõi xa xăm thuở nào
Phật ngồi dáng rất thanh tao
Hiểu thấu trần thế núi cao đất dày
Giãi bày...với cháu sao đây ?
CHÁU LẠI HỎI ?
( Tự trào )
Ông thường bảo với cháu rằng
Thơ ông có ánh sáng trăng rọi vào
Cầm thơ...mà chẳng thể nào
Không đèn...cháu đọc làm sao bây giờ ?
Hà nội, 14/12/09
|